Tả em bé nhà em hoặc nhà hàng xóm – Văn mẫu lớp 5

Tả em bé nhà em hoặc nhà hàng xóm – Bài làm 1

Loading...

Đầu năm nay chị tôi mới sinh được một cháu trai thật dễ thương. Một buổi lên thăm nó , vào đúng thời gian nó đang tập đi tập nói trông nó thật ngộ nghĩnh và đáng yêu nhường nào.

Nó tên là Lan mới được năm tháng tuổi. Nó có đôi mắt to tròn và đen nhánh như hai hột nhãn nhìn vào đôi mắt đó tôi cảm thấy như đang nhin vào một thế giới hoàn toàn khác một thế giới hồn nhiên không muộn phiền. Đôi mắt đó luôn sáng bừng lên khi nhìn thấy người thân. Đôi môi của nó chúm chím xinh xinh nhìn chỉ muốn thơm muốn hôn . Chả thế mà ai nhìn thấy nó cũng chỉ muốn thơm.

Nó có đôi lông mày dày, đôi lông mi cong vút khiến mắt nó càng thêm long lanh hơn. Tóc nó chưa dài mà chỉ lơ thơ vài cái , lấm tấm trên đầu nó vẫn còn những chỗ đen đen . Mẹ tôi nói đó gọi là cứt trâu, vì da đầu cháu còn bé nên phải nhờ những lấm tấm đen đó để da đầu em được bảo vệ . Chị tôi nói bây giờ chúa đang đến tuổi tập đi tập nói rồi . Thế là tôi túm nó vào bắt nó gọi dì cho bằng được. Cả nhà nhìn tôi phì cười chị nói bây giờ cháu chưa nói sõi được chỉ nói được vài tiếng ậm ọe thôi. Cái mũi của nó hơi tẹt trông yêu ơi là yêu! Em có má bầu lúm đồng tiền hồng hồng phính ra hai bên như hai quả cà chua khiến  ai đi qua cũng chỉ muốn bẹo mấy cái. Trên đôi môi đỏ thắm, chúm chím của nó hay rạng ngời nụ cười tươi tắn y như nụ hoa xinh vừa hé mở. Và mỗi khi nụ hoa ấy bung nở thì để lộ năm cái răng trắng nõn của bé. Nó có đôi bàn tay mũm mĩm hình búp măng cứ nắm chặt vào nhau, ngọ nguậy như những con sâu đo. Trên đôi bàn tay trắng trẻo ấy được mẹ đeo cho chiếc lắc vòng bạc óng ánh rất đẹp. Ở nhà, miệng nó bi bô suốt ngày không lúc nào nghỉ.

Những khi nó đưa ngón tay lũn chũn lên miệng mút, cả nhà liền lêu lêu chọc: “Lan bú ti”. Nó hiểu ý, bỏ tay ra cười toe toét, để lộ mấy cái răng sữa trắng bóc. Nghe ai nói gì nó bắt chước vậy, có khi nói chệch làm cả nhà ôm bụng cười. Lúc ấy mắt nó tròn xoe nhìn, chả hiểu gì cũng tít mắt cười theo. Nó bắt chước nhanh lắm nên khi dạy bé tập nói, bố mẹ em tuyệt đối không giả bộ nói ngọng, phát âm sai. Nhìn nó tôi nghĩ ngày bé mình cũng như thế thì buồn cười lăm đây. Nét ngây thơ ngộ nghĩnh của nó khiến tôi càng yêu thương nó hơn. Mỗi khi về nhà mà không thấy nó đâu tôi lại rối rít đi tìm , hôm nó nó đi đâu xa tôi cảm thấy nhớ nó lắm.

Mỗi khi nó không có ở nhà , nhà tôi thấy thiếu thiếu một cái gì đó và rất nhớ nó. Tôi mong nó ăn mau chóng lớn thật nhanh để đi chơi mọi nơi với tôi

Tả em bé đăng tuổi tập đi tập nói nhà em hoặc nhà hàng xóm – Bài làm 2

Vừa đi học về, em vội chạy ngay về nhà. Thấy em, Tuấn la lên: “Anh Thăng, anh Thăng…”. Tuấn là con của dì em mới ở quê lên chơi.

Bé Tuấn khá mập, trông rất bụ bẫm, đáng yêu. Đôi chân bé to, ngắn, nào là thịt. Đôi tay mềm mại, những ngón tay trắng hồng, to như quả chuối non. Mái tóc bé đen, thưa thớt, chưa mọc đủ. Bé nói không được nhiều lắm, chỉ mới bi bô được vài tiếng như bố, mẹ, ông, bà, dì,…

Loading...

Ấy vậy mà bé chỉ nói khi nào mà bé thích thôi, còn những lúc khác bé chẳng nói được nửa lời. Bé hiếu động lắm, chẳng lúc nào ngồi yên, hết làm chuyện này lại đến chuyện kia. Có nhiều lúc dì gọi: “Tuấn đi như ông cụ đi nào”thì bé chắp tay sau lưng, đi lom khom, chập chững. Đi được vài bước, bé giơ tay ra, chới với không muốn đi nữa. Những lúc ấy, cả nhà đều lăn ra cười. Cũng như bao trẻ khác, bé có một tật xấu là hay làm nũng, chỉ cần không vừa ý bé là bé lăn ra khóc ngay, phải dỗ dành lắm bé mới nín. Mỗi khi dì cùng mẹ đi chợ về, thoáng thấy mẹ ở cửa là bé kêu lên: “Mẹ, mẹ…” ngay, rồi khập khễnh bước tường bước ra đón mẹ. Bé háu ăn lắm, mỗi lần người trong nhà có ai ăn bánh mà không cho mình là bé khóc toáng lên, chừng nào người ấy cho bé mới nín, vừa ăn vừa nói: “măm, măm”. Bé mê hoạt hình lắm, mới tí tuổi đầu mà giờ nào có phim hoạt hình bé đều biết cả, khi thấy phim hoạt hình xuất hiện thì bé nghỉ chơi, đang khóc cũng nín ngay.

Có em bé thật thích. Nhưng tiếc quá, chẳng bao lâu nữa bé Tuấn sẽ về quê, ấy vậy mà em cứ mong bé Tuấn sẽ ở lại mãi với em .

Tả em bé nhà em hoặc nhà hàng xóm – Bài làm 3

Em gái út của tôi tên là Thu Thảo, vừa tròn ba tuổi. Dáng người em khỏe mạnh khuôn mặt tròn, đôi má phinh phình. Mỗi lần Uyển Nhi bạn cùng lớp với tôi sang chơi thường bậo: “Em gái cậu xinh như con búp bê ấy. Hễ thấy nó là tớ muốn bẹo đôi má phình hồng của nó một cái nhưng lại sợ nó khóc, tớ chỉ vuốt nhẹ vào má nó thôi, đã lắm cậu ạ! Lúc nào rỗi, cậu cho tao bế Thảo sang nhà chơi nhé!”

Thảo của tôi thật dễ thương. Nét nổi bật nhất ở Thảo là đôi mắt: to tròn, trong xanh và hàng mi dài uốn cong một cách tự nhiên. Hễ cứ nhìn thấy Thảo là tôi chỉ muốn ôm bé vào lòng. Có lần, tôi hôn lên đôi má của Thảo một cái thật sâu, thật dài rồi mới buông Thảo ra. Hình như cái hôn của tôi làm cho Thảo đau nên em phụng phịu: “Lần sau hổng cho chị Hai hôn nữa đâu muốn nghẹt thở!” Tính tình của em tôi thật dễ mến. Em ít khóc và ít vòi vĩnh. Mẹ tôi đi chợ về mua cho chiếc bánh đa là nó tỏ ra mừng rỡ vô cùng. Nó rất thảo. Có cái bánh đa, nó chia ra làm bốn, đưa cho ba mẹ tôi mỗi người một phần, tôi một phần còn phần của bé, bao giờ nó cũng dể phần ít nhất cho nó. Thấy vậy, tôi ôm nó vào lòng và nhường phần mình cho em. Mỗi sáng, mẹ tôi cho tôi hai ngàn ăn sáng, tôi mua bịch bánh một ngàn cho bé còn một ngàn tôi ăn bánh canh. 

Thấy tôi đi học về, lúc nào Thảo cũng chạy ùa ra đón tôi, sà vào lòng tôi âu yếm. Tôi đưa bịch bánh cho Thảo. Thảo mừng lắm, vừa ăn vừa chia phần cho tôi vừa cám ơn tôi bằng một giọng nói ngọng nghịu, rất dễ thương “Thảo c…a…m… ơ…n… c…h…i… Ha…i!

Tôi cắn hờ vào tay nó. Hai chị em cười rúc rích thật vui.

Tả em bé đang tuổi tập đi tập nói – Bài làm 4

Ngày nào cũng vậy, sau khi học bài xong, phụ giúp mẹ bữa cơm chiều thì tiếng trẻ bi bô ở cuối nhà tập thể vọng lại làm cho em thấy vui vui. Đó là tiếng của bé Hương, cô con gái đầu lòng của cô Hạnh cùng cơ quan với mẹ.

Bé Hương vừa tròn mười lăm tháng tuổi. Ngày nào bé cũng được cô Hạnh đưa sang khoảng sân rộng của dãy nhà tập thể cho bé tập đi. Xong công việc là em chạy vù đến với bé ngay. Bé rất mến em và bản thân em cũng rất thương bé, coi bé như em ruột của mình. Chẳng có ngày nào em không dành cho bé những phút vui đùa thích thú trên khoảng sân rộng này. Được nuôi dưỡng trong một gia đình  bố mẹ đều là công chức nhà nước, lại là đứa con đầu lòng nên vợ chồng cô Hạnh chăm sóc bé rất chu đáo. So với những đứa trẻ cùng lứa, bé Hương có phần khỏe hơn. Những ngấn sâu tròn lẳn ở đùi, ở cánh tay trông thật thích mắt. Nhìn thân hình mập mạp của bé với nước da trắng hồng, đặc biệt là đôi má bụ bẫm, phinh phình, ai gặp bé cũng muốn hôn, muốn nhéo. Trên khuôn mặt bầu bĩnh ấy là đôi mắt tròn to, đen lay láy ẩn dưới hàng mi dày cong vút, tạo cho bé một gương mặt thật dễ thương. Mỗi khi bé cười để lộ hàm răng sữa trắng muốt và đều tắp, đẹp như những đứa bé trong tranh. Những ngày hè nóng bức, bé thường đước mặc bộ đồ thun ba lỗ, làm lộ gần như cả cơ thể mập mạp căng tròn. Những lúc tập đi cho bé, em thường ngồi cách xa bé một đoạn, vừa gọi vừa giơ tay vẫy bé lại. 

– Nào, bé Hương lại đây với chị!

Bé mở tròn đôi mắt nhìn em, bước từng bước một, cố giữ thăng bằng. Hai tay của bé như người đang bơi, nghiêng bên nọ, choãi bên kia, trông như người say rượu. Khi lẫm chẫm đến gần bên em, bé ào đến trong vòng tay em, cười ré lên một cách thích thú. Có nhiều lúc, em tập cho bé gọi tên em, khó khăn lắm bé mới phát ra được từng âm một “chị… Nhinh”, sao mà nghe dễ thương đến thế! Em cứ muốn hôn mãi lên đôi má bầu phinh phính ấy cho “bõ ghét” mới thôi. Với mọi người xung quanh, bé rất ngoan. Nhận quà xong, bé thường vòng tay lại, vừa gật đầu vừa phát ra một tiếng “ạ” rõ to rồi chập chững đến bên em hớn hở khoe:

– Chị… Nhinh! Chẹo! Chẹo!

Nghe tiếng bé tập nói ngọng lô ngọng líu âm “lờ” âm ca, em ôm bụng cười chảy cả nước mắt.

Ai đó, dù chỉ đến khu tập thể này gặp bé Hương cũng không khỏi thốt lên: “Con bé nhà ai mà xinh quá!”. Gia đình em ai cũng yêu quý bé. Mỗi khi rỗi rãi, mẹ thường bảo em sang bế bé về chơi. Nghe bé bi bô tập nói làm cho không khí gia đình thêm vui vẻ và sôi nổi hẳn lên. Những ngày vắng bé, em cảm thấy buồn buồn nhớ nhớ làm sao ấy, chĩ mong có bé bên cạnh để nô đùa cùng bé, được nghe giọng nói líu lo như con chim tập hót của bé. Và điều vui nhất là được nựng bé trên tay, nghe bé bi bô gọi: “Chị… Nhinh! Chị… Nhinh!”

Văn tả em bé tập đi tập nói ở nhà em hoặc nhà hàng xóm – Bài làm 5

Hôm nay cả gia đình của em vui hơn mọi ngày bởi sáng nay bé Bin được về nhà chơi. Bé Bin là con gái của chị gái em, cứ cuối tuần bé lại được mẹ cho về nhà ông bà chơi. Mỗi khi bé về, cả gia đình lại như có thêm sức sống bởi năm nay bé mới được hơn một tuổi- đang là tuổi tập nói tập đi. Có thêm một thành viên nhỏ tuổi, cả gia đình cùng nhau chơi với bé, không khí gia đình lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười.

Bin năm nay mới được một tuổi rưỡi. Hiện giờ đang là mùa hè nên bé được bố mẹ cho về nhà ông bà chơi hai tháng. Bin có làn da trắng hồng, đôi má đỏ hây hây của Bin lúc nào cũng cười toe khiến cho người bên cạnh mỗi lúc nhìn thấy bé chỉ muốn hôn lên. Những lúc như vậy, bé lại nũng nịu sà  vào lòng của bà ngoại rồi cười chúm chím. Bin được mẹ cho nuôi tóc dài để tết hai bím tóc nho nhỏ trên đầu trông mới đáng yêu làm sao. Mỗi khi bé di chuyển là hai bím tóc nhỏ cũng đung đưa theo bé. Những sợi tóc mỏng và hơi hoe hoe vàng, sờ vào thật là mềm mượt. Bé hơn một tuổi nên đã có răng sữa để ăn một số thứ mềm rồi. Mỗi khi Bin cười lại để lộ ra hai chiếc răng cửa trắng, nho nhỏ, xinh xinh. Vì đang tuổi mọc răng nên Bin thích ăn bánh quy và bim bim lắm. Mỗi lần thấy dì hay bà ngoại cầm bánh quy là bé lại khoanh tay và “ ạ!” một tiếng rất lớn như muốn bảo với bà rằng: con cũng muốn ăn. Có miếng bánh quy cầm ở tay rồi, bé có thể vui sướng cả ngày, ngoan ngoãn ngồi chơi đất nặn, đồ hàng một mình mà không hề quấy nhiễu ai hết.

Bé Bin thích nhất là xem chương trình quảng cáo trên ti vi và chơi đồ hàng cùng các bạn hoặc anh chị. Mỗi khi chơi cùng mọi người, bé lại thích tự mình xếp hộp đồ chơi sang một bên mà không hề cần nhờ có ai giúp đỡ. Sau đó, mọi người nói chuyện với bé, giúp bé học cách hiểu những gì người lớn bên cạnh nói. Nhờ có thế mà giờ đây, bé đã có thể nói một số từ ngắn như bố, mẹ, cô,. . . Mỗi khi nghe giọng nói ngọng líu ngọng lô của bé mà mọi người cùng nhau cười bởi sự dễ thương của bé. Những lúc như thế, Bin thấy mọi người cười rồi cũng cười theo một cách thích thú. Hay mỗi khi xem quảng cáo, bé có thể ngồi hàng giờ đến mức giờ đây, chỉ cần nghe nhạc hiệu của chương trình quảng cáo là bé đã có thể nhận ra. Tuy chỉ có thể nói một số những chữ ngắn, thế nhưng Bin luôn thích hát theo những bài hát thường được nghe ở trên ti vi. Những lúc như vậy, bé luôn kéo tay người ở cạnh mình để cùng nhau hát khi nào được mới thôi.

Bin mới bắt đầu tập đi được một thời gian. Bởi vậy, bé lại rất thích được tự mình đi lại khắp nơi, từ trong nhà cho tới ngoài sân. Mỗi bước đi Bin lại bước đi một cách khó nhọc và  cẩn thận. Có lúc bé loạng choạng sắp ngã, mẹ và bà đều dang rộng vòng tay ở bên cạnh thế nên bé không hề sợ hãi bất cứ điều gì cả mà luôn cố gắng trong từng bước đi của mình. Có một hôm, chẳng may bé tự mình đi ra ngoài sân rồi bị ngã rất đau, thế nhưng Bin lại không hề khóc một tẹo nào mà lại cố gắng để đứng dậy. Cũng nhờ có điều đó mà Bin biết đi rất nhanh. Chỉ mấy tháng nhưng Bin đã có thể nhanh nhẹn đi lại trong sân vườn, chỉ có lên bậc cầu thang bé mới cần có người ở bên cạnh đỡ không để bị ngã. Mỗi buổi chiều, Bin lại cùng bà nội đi dạo quanh con đường làng hoặc cùng bà nội đi sang bên nhà hàng xóm ngồi chơi với các bạn. Những lúc như vậy, bé thích lắm, luôn cố gắng để được đi chơi nhiều nơi nhất có thể, có những hôm mẹ ở nhà gọi bé về nhà ăn mà bé cũng không chịu về nữa. Mỗi khi như vậy, mẹ lại nựng bé về nhà để ăn bánh quy, chơi đồ hàng bé lại cười thích thú rồi ngoan ngoãn theo mẹ trở về ăn bột.

Bin là thiên thần nhỏ của gia đình em. Mỗi ngày chơi cùng Bin, em càng cảm thấy yêu Bin hơn. Bin chẳng hề hay quấy khóc như những em bé khác mà chỉ ngoan ngoãn đi ngủ mỗi khi ăn no. Mỗi lúc như vậy, em lại cúi xuống thơm vào đôi má bồ quân của bé. Em yêu Bin rất nhiều, em luôn mong Bin có thể ở cùng gia đình em chơi nhiều ngày hơn nữa.

Tả em bé nhà em hoặc nhà hàng xóm – Bài làm 6

Hải Yến – cô em gái bé bỏng của em vừa tròn 5 tuổi. Ngoài cái tên khai sinh ấy ra, em còn đặt cho bé biệt danh là Kim Min Chu. Nghe rõ hay vì giống tên của một nữ diễn viên điện ảnh Hàn Quốc nổi tiếng, nhưng thực ra là do bé có cái môi trên cong hớt lên và hơi dẩu ra, tươi như cánh hồng mới hé. Mọi người gọi mãi thành quen, còn cô bé lại tỏ ra rất khoái với cái tên ngá ngộ ấy.

Min Chu xinh lắm! Trông bé giống như một cô búp bê hồng hào, mũm mĩm. Mái tóc tơ nâu óng loăn xoăn dài chấm vai, ôm lấy gương mặt trắng trẻo, bầu bĩnh. Đôi mắt to và đen, lúc nào cũng mở to, ngơ ngác như mắt thỏ non. Mỗi khi bé cười, hai lúm đồng tiền xoáy sâu trên má, trông dễ thương lạ!

Là con gái nên Min Chu cũng hay nhõng nhẽo nhưng bé không vòi vĩnh những điều vô lí. Khi người lớn giải thích là không được, bé thôi ngay. Ba năm học mẫu giáo, Min Chu thường xuyên đạt được danh hiệu Bé khỏe, bé ngoan. Ảnh bé chụp được phóng lớn treo trong phòng khách. Nếu có ai hỏi đùa: “Chà! Cô bé nào mà xinh thế nhỉ?” là bé toét miệng cười khoe hàm răng sữa trắng muốt rồi trả lời một cách rất hồn nhiên: “Ảnh của cháu đấy! Min Chu đấy ạ!”.

Mới lên 5 nhưng bé đã thuộc lòng bảng chữ cái và biết ghép vần, biết đọc những câu đơn giản. Đặc biệt là bé có trí nhớ rất tốt. Nhiều lần em học thuộc lòng một đoạn thơ hay một bài thơ ngắn, Min Chu nghe và bắt chước đọc theo. Em thuộc thì Min Chu cũng thuộc. Tài ghê cơ! Bằng cái giọng còn non nớt, ngọng nghịu, bé đọc bài Lượm của nhà thơ Tố Hữu: Chú bé loát choắt, Cái xác xinh xinh, Cái chân thoăn thoắt, Cái đầu nghênh nghênh, Ca lô đội lệch, Mồm huýt sáo vang, Như con chim chích, Nhảy trên đường vàng… Rồi bé cười, tiếng cười khanh khách giòn tan vang khắp căn nhà nhỏ.

Ba mẹ em mua rất nhiều đồ chơi cho Min Chu nhưng bé thích nhất là bộ xếp hình và bộ đồ nhà bếp. Làm gì thì làm nhưng nhất thiết phải có búp bê bên cạnh. Min Chu gọi búp bê là Bo, xưng là chị. Bé có thể nói chuyện với búp bê không biết chán, cứ ân cần, rủ rỉ như chị thương em. Chủ nhật được ở nhà, Min Chu xếp hình các bạn cùng lớp hay chơi chung với bé. Bạn Lan mặc váy xanh, tóc tết thành hai bím có thắt nơ này. Bạn Tú mặc quần soóc, chân đi giày này… Vừa xếp, bé vừa hỏi búp bê đặt ngồi trên chiếc ghế nhỏ gần đấy: “Đẹp không Bo? Chị xếp có đẹp không nào?”. Chơi xong, bé nhặt nhạnh rồi cất đồ chơi vào chỗ cũ và không quên dặn: “Anh Hùng không được nghịch của em đâu đấy!”.

Cả nhà em ai cũng yêu Min Chu. Những dịp đi chơi ở các điểm giải trí như Đầm Sen, Suối Tiên, công viên nước… Min Chu thích lắm. Cô bé cứ giao hẹn rằng: “Con được nhiều phiếu bé ngoan, ba mẹ lại cho con đi chơi nữa nhé! Cho cả anh Hùng đi theo nữa nhé! Mà anh Hùng cũng phải được phiếu bé ngoan cơ!” Nghe cái giọng ríu rít như chim của cô em gái nhỏ, em thấy rất vui.

Miêu tả em bé dễ thương nhà em hoặc nhà hàng xóm – Bài làm 7

Trong gia đình em có một nàng công chúa nhỏ đáng yêu là bé Kẹo. Em đã được 24 tháng tuổi.

Kẹo thật bụ bẫm nên trông bé như một chú gấu bông xinh xắn, dễ thương. Tóc em là tóc tơ, lưa thưa như những ngọn cỏ non mới mọc bay trong gió. Khuôn mặt Kẹo tròn trịa, bầu bĩnh trông thật đáng yêu. Em có làn da mịn màng, hồng hào như một thiên thần nhỏ dễ thương. Cặp mắt tròn xoe, đen láy dưới hàng lông mi cong và dài của Kẹo ánh lên vẻ thông minh, nhanh nhẹn. Nó khắc sâu vào tâm trí em dễ dàng như sự hồn nhiên, trong sáng của trẻ thơ. Cái mũi của nàng công chúa Kẹo hơi tẹt trông yêu ơi là yêu! Em có má bầu lúm đồng tiền hồng hồng phính ra hai bên như hai quả cà chua khiến ai đi qua cũng chỉ muốn bẹo mấy cái.Trên đôi môi đỏ thắm, chúm chím của Kẹo hay rạng ngời nụ cười tươi tắn y như nụ hoa xinh vừa hé mở. Và mỗi khi nụ hoa ấy bung nở thì để lộ năm cái răng trắng nõn của bé. Em có đôi bàn tay mũm mĩm hình búp măng cứ nắm chặt vào nhau, ngọ nguậy như những con sâu đo. Trên đôi bàn tay trắng trẻo ấy được mẹ đeo cho chiếc lắc vòng bạc óng ánh rất đẹp. Ở nhà, miệng em bi bô suốt ngày không lúc nào nghỉ.

Nàng công chúa nhỏ đáng yêu của em không những dễ thương mà còn rất ngộ nghĩnh. Mỗi lần không vừa ý điều gì hay bị trêu là Kẹo lại giả vờ khóc, úp mặt xuống gối rồi đợi mọi người đi lại ngẩng đầu lên, nom thật buồn cười! Mỗi khi tập đi, mẹ và bà phải đỡ bên cạnh nếu không bé sẽ ngã. Kẹo đi lẫm chẫm, vài bước rồi lại đòi bò. Đặc biệt, mỗi lần ăn em lại tự xúc cháo bằng thìa nhưng đang ăn thì cô bé tinh nghịch này lại vứt thìa và bò đi chơi chỗ khác. Bé mỗi lần ăn lại nhai chóp chép trông thật ngộ! Những lúc như vậy Kẹo lại dang rộng hai chân ra ôm chọn cái mâm. Em thường hay cho bé tập vẽ nhưng mỗi khi vẽ cô bé nghịch ngợm này lại vẽ ra những nét nguệch ngoạc trông rất buồn cười.Những lúc như vậy, Kẹo ngỡ em chê xấu nên lại lăn ra ăn vạ đòi mẹ. Lúc ấy, mắt em húp lại thật đáng yêu! bé rất thích xem phim hoạt hình. Mỗi lần được xem lại reo hò sung sướng.

Em rất yêu quý Kẹo – cô công chúa nhỏ đáng yêu luôn mang lại niềm vui cho ngôi nhà của em.

Tả em bé mà em yêu quý – Bài làm 8

Cứ mỗi chiều mát là chị Mai, hàng xóm em lại bồng bé Bờm ra ngõ chơi. Hễ có bác nào đấy đi qua trêu gọi: “Bờm ơi” là bé cười tít mắt. Mọi người trong xóm em ai ai cũng yêu quý bé Bờm vì bé rất dễ thương và ngộ nghĩnh.

Bé Bờm tên thật là Trung Nguyên, nhưng gia đình chị Mai và mọi người đều quen gọi là Bờm vì bé rất hay cười mỗi khi có ai đó cười nói với bé. Bé mới 13 tháng tuổi và đang tập đi, tập nói. Bờm có nước da trắng hồng, hai má phinh phính trông rất chi là bụ bẫm. Hai mắt bé đen tròn như hai hột nhãn. Trong khi đó, trên đầu chỉ lưa thưa ít tóc tơ màu nâu nhạt. Cái miệng lúc nào cũng toét miệng cười đáng yêu vì bốn cái răng sữa trắng tinh.

Vì đang tập đi nên chị Mai thường hay đặt bé Bờm xuống rồi lùi một khoảng độ hai bước chân người người lớn rồi vỗ tay gọi bé: “Bờm ơi. Lại đây với mẹ này”. Bé Bờm cười cười rồi chập chững vài ba bước vươn tới đổ vào lòng mẹ. Chị Mai dang tay ra rồi đón lấy bé và thơm lên má. Thấy mọi người vỗ tay khen bé đi tài, bé cũng cười toe toét, nhún nhẩy và vỗ tay reo lên: “Pà… Pà…”. Chị Mai bảo, bà nội dạy bé vỗ tay và gọi bà tuy nhiên thì bé nói chưa rõ tiếng nên mới thành “Pà… Pà…” như vậy.

Có lần, bé đi không vững, ngã chổng chân lên trời. Bé toan định khóc nhưng mấy anh chị trong xóm khích lệ: “Cố lên! Cố lên!”. Vậy là bé không khóc nữa mà cười được ngay. Nhờ có mẹ đỡ dậy, Bờm lại chập chững đi tiếp. Một bước, hai bước, rồi ba bước,… Cứ thế lần đó bé đi được một quãng dài hơn mọi hôm. Em thấy thế bèn chạy về nhà đem cho bé một cái bánh bông lan của mẹ cho khi sáng. Khi nhận bánh từ tay em, bé rất ngoan, nghe lời mẹ khoanh tay và nói rất to: “Ạ!!!”

Mọi người trong xóm ai cũng yêu quý bé Bờm, vì bé rất ngoan, ít khóc. Không những thế, trông bé rất đáng yêu, ai cũng bế được. Và lại còn cười tít mắt khi có ai đó trêu: “Bờm ơi! Bờm có lấy xôi, ăn kẹo không? Cười đi nào! Cười đi nào”. Mỗi lần thấy bé cười như vậy, ai ai cũng cảm thấy vui vẻ và phấn chấn theo.

Em rất quý mến Bờm. Thế nên thi thoảng chị Mai có việc bận thường hay nhờ em trông giùm bé một lúc. Em mong Bờm sẽ luôn cười tươi để giữ mãi nét hồn nhiên, đáng yêu này và mong bé lớn nhanh thật nhanh để còn vui chơi với em.

Tả em bé nhà em hoặc nhà hàng xóm – Bài làm 9

“Bé bé bằng bông, hai má hồng hồng,..”. Đó là tiếng hát ngọng nghịu của bé Cúc Phương. Bé đang ở tuổi tập đi, tập nói. Cúc Phương là cháu goi em bằng cô.

Bé Cúc Phương có thân hình nhỏ nhắn nhưng bụ bẫm và rất dễ thương. Bé có làn da trắng hồng, nõn nà, để lộ những mạch máu nhỏ li ti trên khuôn mặt. Nhìn bé, ai cũng muốn ôm bé vào lòng mà hôn lên đôi má phúng phình của bé. Đầu bé Cúc Phương thon nhỏ như trái dừa xiêm, tóc đen và xoắn tròn. Đôi mắt to đen, tròn như hai hạt nhãn. Mũi bé hơi cao và cái miệng chúm chím thật dễ thương. Chân mày dài, mờ mờ cong cong cùng với đôi môi hồng như có ai thoa son. Đôi cánh tay bé tròn tựa như ống chỉ đầy nguyên. Bàn tay, bàn chân năm ngón mũm mĩm, xinh xinh. Em thích cầm đôi bàn tay bé, vỗ vào má lúc em bế Cúc Phương lên. Bé đi chưa vững vậy mà bé rất thích chạy. Đôi lức bé còn đòi chơi lò cò với chị. Mỗi khi mẹ đi chợ về, bé hay chạy ra đón, chân bước loạng choạng, hai tay vẫy vẫy, cười toét miệng gọi: “Mẹ… mẹ!”

Bé Phương hay hát, bạn em đến chơi cũng thường dạy bé hát. Bé hát đôi lần là nhớ được ngay. Nhìn cái miệng nhỏ xíu hay hát ca, đôi chân xinh xắn bước chưa vững, em thấy yêu bé Phương quá, cứ muốn cắn vào cái miệng bé mỗi lần bé ngồi lên xe gọi “i…o…i…o”

Cúc Phương là niềm vui của gia đình, vắng bé một buổi là em thấy nhà vắng hẳn đi. Mỗi lần đi học về, em thường chạy liền đi tìm bé. Em mong bé chóng lớn để được dẫn bé cùng đến trường khoe với các bạn em về đứa cháu dễ thương của mình.

Tả em bé nhà em hoặc nhà hàng xóm mà em rất yêu quý – Bài làm 10

“Ba tháng biết lẫy, bảy tháng biết bò, chín tháng lò dò biết đi”. Bà em nói đúng, bé Tăng Hòa cháu em vừa chín tháng tuổi và bé đang lẫm đẫm tập đi và bi bô tập nói. Hàng ngày bé mang lại cho cả nhà niềm vui ngộ nghĩnh.

Tăng Hòa trông mới thật là xinh xẻo. Bé có thân hình nhỏ nhắn, bụ bẫm, dễ thương. Khuôn mặt bé tròn trặn, nước da hồng hào, bụ sữa. Tay chân no tròn hằn rõ từng ngấn.

Tóc tơ đen nhánh phủ kín trên đầu. Đôi mắt đen láy mở to như đôi hạt nhãn ít khi thấy chớp. Đôi má trắng hồng phúng phình, mỗi khi bé cười, hằn rõ đôi lúm đồng tiền và để lộ ra hàm răng mới nhú răng ba chiếc răng sữa trông ngộ nghĩnh lạ.

Nửa tháng nay, Tăng Hòa lon ton tập đi. Đôi chân bé chập chững từng bước ngắn. Trông dáng người lắc lư, đầu chúi về trước của bé mới thú vị làm sao. Tuy bị té xuống hoài nhưng không lần nào bé khóc. Bây giờ, trước mặt mọi người, có ai bảo: “Bé Hòa làm ông già đi” là bé đứng lên, lưng cúi lom khom tay vờ chống gậy, bước nghiêng bước ngửa làm cả nhà cười rộ.

Miệng luôn cười tươi, Tăng Hòa cũng đang bi bô tập nói. Bé mới nói sõi được vài tiếng: bà, ba, má, măm… Còn các tiếng khác giọng bé nói ngọng nghịu đến buồn cười. Mỗi lần thấy ai trong nhà sửa soạn đi đâu là bé lên tiếng: “Ti, ti” đòi đi theo. Có điều gì không vừa ý là bé lăn ra nằm vạ. Anh chị của em thường tập con mình chào hỏi ông, bà, cô chú… và bất cứ người lớn nào đến nhà chơi. Lần nào, bé cũng ngoan ngoãn khoanh tay cúi đầu: “Dạ! Dạ!”.

Những lúc đó, được khen bé thích thú lắm. Nhưng thích thú nhứt đối với Tăng Hòa là được ẵm đi chơi. Khi ấy, đôi mắt sáng ra, bé nhảy lên sung sướng.

Tăng Hòa là niềm vui của cả nhà em. Từ khi có bé, cả nhà em vui nhộn hẳn lên. Trong nhà em, ai cũng cưng chiều bé cũng mong bé ăn no, ngủ ngon, chóng lớn…

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

Từ khóa từ Google

Like bài viết để ủng hộ tác giả

Bình luận bài viết

Bài viết liên quan

DMCA.com Protection Status