Tả cảnh biển vào lúc hoàng hôn – Văn mẫu lớp 6


Tả cảnh biển vào lúc hoàng hôn – Bài làm 1

Hè vừa qua, do kết quả học tập tốt, em được bố mẹ cho đi Sầm Sơn. Sầm Sơn thuộc tỉnh Thanh Hóa, là một trong những bãi biển đẹp nhất nước ta. Kì nghỉ đã để lại cho em nhiều điều thú vị. Nhưng có lẽ, ấn tượng sâu sắc nhất đối với em là cảnh buổi chiều trên bãi biển này.

Đó là một buổi chiều muộn, khi dân tắm biển đă vẻ gần hết. Cái vui tươi, sặc sỡ , ồn ào của những cây ô, dù đủ màu với những cuộc nhảy sóng, lênh đênh hàng phao, thuyền cao su không còn nữa. Biển được trả về dáng vẻ nguyên sơ của nó. Biển chỉ còn lại một màu xanh bất tận. Cái màu xanh không có từ ngữ để diễn tả nên đành gọi là “màu xanh nước biển”. Từ ngoài xa biển trông phẳng như một bức tường màu được viền bằng một dải “đăng ten” hồng của chân trời lận, chỉ còn những tia sáng hắt lên. Gần hơn, biển bắt đầu cuộn sóng. Không biết trong lòng biển thế nào, chỉ thấy chập chờn, nhấp nhô thành từng lớp những con sóng đuổi theo nhau. Càng vào gần bờ lớp sóng sau càng cao hơn lớp sóng trước. Cách bờ chừng 100 mét chúng đổi chỗ cho nhau, lớp sóng trước cao, lớp sóng sau thấp. Thế rồi ngay trước mặt em là một bức thành bằng sóng màu trắng bạc. Bức thành ấy đổ sập xuống trút nước ào ào vào bờ. Từng đợt sóng cứ như thế, liên tục “liếm” bãi cát, để lại những ngấn cát màu sâu sẫm. Sóng như trẻ con, từng đoàn, từng đoàn “đùa” nhau mãi không chán. Mỗi lần sóng đổ vào bờ là một lần bờ cát đầy những vỏ ốc biển nhỏ. Chúng màu trắng hoặc màu nâu, tất cả đều óng ánh. Cũng mỗi lần như thế, những chú còng gió bị sóng lôi từ dưới đất lên, hốt hoảng chạy trên bãi cát phẳng mịn rồi lại nhanh nhẹn lại rúc xuống cát.

Em chăm chú nhìn những đợt sóng đổ lên bờ để chọn nhặt vỏ ốc. Đến khi ngẩng lên nhìn ra biển đã thấy ở phía Nam, từng đoàn thuyền đánh cá buồm trắng, buồm nâu, rồi bè mảng xăm xăm cặp bờ. Phía ngoài khơi xa, ráng hồng đã lại bừng lên. Biển đã bắt đầu tuần trăng rồi đấy! Em rất muốn đứng trước biển để xem trăng lên. Nhưng bố em bảo “Về thôi con! Ngày mai ta sẽ đi xem trăng. Đừng lo, biển mùa này lúc nào chẳng đẹp”.

Tả cảnh hoàng hôn trên biển – Bài làm 2

Nếu ai đã một lần ngắm cảnh hoàng hôn trên quê em thì chắc hẳn sẽ không thể nào quên được vẻ đẹp tuyệt vời của nó. Nhất là vào những buổi chiều hè như chiều nay.

Khi ông mặt trời vội vã đạp xe về đỉnh núi phía Tây kết thúc cuộc hành trình dài, cũng là lúc tôi học bài xong chạy ra đầu làng để hít thở bầu không khí trong lành, mát mẻ. Chà, quê hương mình lúc này mới đẹp làm sao! Không gian thật thoáng đãng, không khí trong lành đến tuyệt vời. Bầu trời cao xanh vời vợi, từng áng mây trắng mây hồng bồng bềnh trôi như đang đi du ngoạn. Những tia nắng vàng hoe như còn lưu luyến, bịn rịn đổ dài trên những cành cây, mái nhà và tràn xuống cả ao làng. Tất cả trông như rực sáng hơn. Những làn gió Nam hiu hiu thổi mang theo hương thơm dìu dìu của cánh đồng lúa giống mới làm nao nao lòng người. Trên cành cây, cô gió vui mừng đánh nhịp cho lá cây vui hát rì rào. Tôi khoan thai bước trên con đường ra đầu làng để ngắm cảnh quê hương. Chà, đẹp quá! Trên nền trời cao thẳm những cánh diều sáo vút cao của ai đó vi vu vi vút trên khoảng không bao la. Xa xa, những chỏm núi màu xanh biếc nhấp nhô trông thật tuyệt! Dưới mặt ao, ánh nắng chênh chếch làm cả mặt ao rực lên lóng la lóng lánh như người ta vừa giát một mẻ vàng mới luyện xong. Phía chân đê, từng đàn trâu đủng đỉnh ra về.

Mải ngắm quê hương, ông mặt trời xuống núi từ bao giờ. Trong làng, khói bếp bay là là quyện vào dải sương mờ như tấm khăn voan mỏng làm cho cảnh vật mờ dần, mờ dần. Trên cành cây, những chú chim ríu rít gọi nhau về tổ hòa nhịp với loa phóng thanh của hợp tác xã tạo nên một bản nhạc du dương trầm bổng để kết thúc một ngày làm việc bổ ích. Càng ngắm tôi lại càng thấy yêu quê mình hơn. Tâm hồn sảng khoái lâng lâng một niềm vui khó tả.

Chà, quê mình đẹp quá! Đẹp quá đi! Em thật sung sướng và tự hào khi được sinh ra và lớn lên trên mảnh đất quê hương thanh bình êm ả này. Em mong mình sẽ học thật giỏi để xây dựng quê hương đất nước thêm giàu đẹp.

Tả cảnh biển vào lúc hoàng hôn quê hương em – Bài làm 3

Đất nước hình chữ S xinh đẹp có rất nhiều những bãi biển đẹp, nổi tiếng. Tôi không phải là một đứa con miền biển. Nhưng cảnh biển là một thứ hoàn toàn đẹp đối với tôi. Vào mỗi dịp nghỉ hè, gia đình tôi thường đi biển. Cái không khí, cái hơi gió của biển là thứ tôi rất thích. Và vẻ đẹp của biển lúc hoàng hôn là cảnh sắc gây ấn tượng với tôi nhất. Hoàng hôn trên biển vừa buồn, vừa lãng mạn. Trên bờ cát trắng, tôi ngồi ngắm hoàng hôn. Biển vắng hôm nay chỉ có mình tôi còn ngồi lại. Chờ hoàng hôn lên, tôi tranh thủ nghịch cát, nghịch nước, nghịch gió. Thủy triều đã lên rồi, những cơn sóng táp mạnh vào bờ đem theo hơi nước. Những cơn sóng dạt vào lại kéo nhau ra như xô đẩy, như muốn níu giữ, lưỡng lữ một điều gì mà không ở lại với bờ cát mịn lâu hơn. Những phiến đã cao to hơn người tôi như cố vươn ra để đón lấy những cơn sóng xô vào bờ. Mặt trời đã từ từ lặn xuống. Trước mắt tôi lúc này và một vầng mặt trời đỏ hồng, to tròn như một cái mâm đồng khổng lồ. Vầng hào quang, ánh sáng nó phát ra một màu vàng đỏ nhuốm lên cả vạn vật. Màu sắc ấy nhuốm lên nước biển, nhuốm lên bờ cát, nhuốm lên cả bầu trời. Nước biển xanh trong giờ là một màu vàng chếnh choáng sóng. Bờ cát trắng cũng hắt lên cái ánh sáng trầm mặc kia. Trên bầu trời cao, những chú hải âu bay lượn. Dường như, bộ lông trắng của nó cũng nhuốm cái mầu cam cam, đỏ đỏ của ánh mặt trời lúc hoàng hôn. Rồi cứ thế, mặt trời dần dần lặn xuống biển mất hút. Từ từ, từ từ, từng phần nhỏ của chiếc mâm đồng khổng lồ kia chìm xuống mặt biển. Những ánh sáng mặt trời phát ra cũng dần yếu ớt đi. Chỉ trong phút chốc, mặt trời đã khuất hẳn, những tia sáng cuối cùng của nó vẫn vương vấn chưa vụt tắt hẳn ở phía chân trời kia. Những ngôi sao đêm đã lấp lánh, màn đêm đã buông xuống. Tiếng sóng biển như rõ hơn, mạnh hơn, phả vào người tôi một cảm giác lành lạnh. Tôi quay gót, trở về phòng. 

Xem thêm:  Em hãy kể về một người thân của em (ông bà, bố mẹ, anh chị... )

Tả cảnh biển vào lúc hoàng hôn – Bài làm 4

Biển là nơi để chúng ta tham quan nghĩ dưỡng đó là những nơi lý tưởng để mọi người đến đây tham quan và du lịch, những kì quan thiên nhiên của thế giới đã đem lại cho chúng ta nhiều những kỉ niệm và đó là những kỉ niệm đẹp và đáng nhớ.

Trên biển những ánh hoàng hôn vào những buổi sáng chiều hôm,nó tạo cho con người những giây phút thư giãn và có những ý tưởng mới và ngày càng cảm thấy có ý nghĩa hơn, cuộc sống là muôn màu muôn vẻ nó tạo cho chúng ta những nhịp sống mới năng động và ngày càng hoạt bát hơn, mỗi chúng ta đều có thể cảm nhận được những giây phút đó những khoảnh khắc thật tuyệt vời, nó đã tác động mạnh mẽ đến tâm hồn con người hôm nay và mai sau, những hình ảnh đẹp trên biển đã thúc dục mạnh mẽ trong tâm hồn của con người những hình ảnh về thiên nhiên về con người và nó mang những dáng vẻ của sự tự nhiên tươi tắn. Khi buổi sáng sớm những ánh nắng bình minh đã dần đi vào ngọn núi xa săm, đã mở ra phía núi xa xa khi nhìn từ xa ta thấy những cảm giác nhẹ nhàng và có cảm giác vui nhộn hơn trong khoảng không gian đó.

Hoàng hôn đã lên ánh nắng nhấp nhô cũng đang dần mờ nhạt, những tia nắng lấp lánh trên những ánh ban mai và những hôn là ánh nắng được đan xen trên biển thể hiện được những điều đẹp và mang những dáng vóc mới lạ hơn cũng hiện lên trong những khoảnh khắc nhạt nhòa, hình ảnh về một vùng biển quê hương và những ánh hoàng hôn đó đã tác động mạnh mẽ trong tâm hồn con người, những hình ảnh đó gợi cho em nhiều cảm xúc em cảm thấy thích thú khi ngắm nhìn hoàng hôn trên biển đó là những khoảng thời gian em cảm thấy đẹp nhất trong ngày, hoàng hôn xuống tất cả như hòa vào trong những khoảng không gian mới mẻ và ngày càng sinh động những ánh nắng bình binh vào buồi sáng nay đã dần khuất vào những núi cao. Những hình ảnh đó đã thể hiện được những điều thật nhẹ nhàng khi một ngày đã qua những ánh hoàng hôn đang tỏa xuống cho chúng ta những cảm xúc mới và nhẹ nhàng hơn, những hình ảnh đó đã làm cho em có nhiều ấn tượng đặc biệt.

Khi mặt trời đã lặn xuống những tia nắng cuối cùng trong ngày cũng tắt đi mặt trời bắt đầu lặn xuống nhìn hoàng hôn từ trên biển, em cảm thấy có một cảm giác rất lạ và nó như mang cho em nhiều cảm xúc mới và đó là những cảm xúc của sự tiếc nuối và yêu thiên nhiên, tia nắng vẫn đang chói chiếu trên biển nhưng nó mờ nhạt và chuyển màu sang màu tia nắng đã xuyên qua những khe núi đó, mặt trời đã dần xuống biển, và khuất vào những ngọn núi xa xăm kia, hình ảnh về hoàng hôn trên biển nó tạo cho em những giây phút cảm thấy yên bình. Khi mặt trời ngày càng xuống núi, những hình ảnh về một mặt trời tròn đều đã tạo nên những khoảnh khắc mới mẻ cho chúng ta, niềm tin yêu vào thiên nhiên ngày càng thể hiện rõ những nhịp điệu nhẹ nhàng và mang những tâm lý ảnh hưởng sâu sắc trong lòng người.

Hình ảnh hoàng hôn trên biển thật đẹp và dịu kì nó tạo nên những khoảng không gian nhẹ nhàng và uyển chuyển trong tâm hồn của con người, mặt trời dần như đang hòa vào biển cả tất cả màu nước biển nay đã ngả thành màu vàng của màu mặt trời nhưng ánh nắng này không còn chói chang như ban ngày nữa mà nó nhẹ nhàng và cũng xuyên thấu qua những màn đêm của chúng ta. Hình ảnh đó đã khắc sâu trong tâm trí của con người, hàng loạt hình ảnh đẹp trên biển đã gợi nhớ cho chúng ta những hình ảnh yên bình và tha thiết những hình ảnh đó mang những vóc dáng yêu thương và những cảm xúc nhẹ nhàng tha thiết, những hình ảnh và chi tiết thể hiện được điều đó nằm trong những duy nghĩ và con mắt thấu đáo của con người.

Nước biển ngã màu khi bình minh xuống, những ánh nắng ban mai vào buổi sáng đã thay bằng những ánh nắng bình minh, hình ảnh đó mang những nhịp điệu nhẹ nhàng và vô cùng tha thiết, hình ảnh ở đây không chỉ dừng lại đơn thuần với những cảnh biển vào buổi chiều mà tất cả cảnh vật thiên nhiên cũng tác động mạnh mẽ đến tâm hồn của con người, những ấn tượng sâu sắc nhất trong tâm hồn của em đó là những làn điệu âm vang nhẹ nhàng và tha thiết, những hình ảnh của biển cả khi hoàng hôn buông xuống nó đã buông trùm lên cả một khoảng không gian vô tận nơi đây, hình ảnh đó đã tạo nên những nỗi nhớ thương về thiên nhiên của con người, những hình ảnh đậm đà và mang những điều thật lớn lao vào khung cảnh này, trên những khung cảnh đó, con người có thể cảm nhận được những giây phút nhẹ nhàng và những cảm hứng vô tận hơn, ở đây hình ảnh đó đã tác động mạnh đến tâm trí và những sức ảnh hưởng lớn đến thiên nhiên của con người.

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương

Hình ảnh biển vào buổi hoàng hôn tạo nên những nhịp điệu âm vang và hình ảnh đó đã và đang tác động đến tâm lý cũng như cảm xúc của con người, khi buổi chiều tà hoàng hôn sắp buông xuống nó đã bao trùm và lan tỏa trong mọi người.

Tả cảnh hoàng hôn trên biển quê em – Bài làm 5

Quê tôi là một làng chài ven biển. Dân chài sống lam lũ quanh năm mà vẫn chẳng dư dật được bao nhiêu. Làng hướng mắt ra đón những cơn gió biển thổi vào thế nên bọn nhóc tụi tôi mới nhỏ ti mà đứa nào đứa nấy sạm đen vì nắng và gió biển. Vùng quê tuy nghèo nhưng không phải không có những niềm vui. Với tôi, kỷ niệm sâu sắc nhất chínhlà được ngắm cảnh hoàng hôn trên biển.

Chiều nào cũng vậy, tôi cùng lũ bạn bước nặng trịch trên những cồn cát đầu làng sau buổi tan trường. Cồn cát mênh mông gắn bó với cả tuổi thơ tôi trong suốt những tháng ngày qua. Nó còn gắn với bao trò chơi bí mật của lũ trẻ con miền biển. Nhưng hôm nay cũng vậy, tôi phải từ bỏ những cuộc chơi sớm hơn để về giúp bố mẹ chuẩn bị bữa cơm chiều. Bố tôi đi biển cứ sẩm tối mới về. Còn mẹ toi đi làm cũng hay về muộn. Bữa cơm chiều trông chờ vào cả cậu con trai lớp sáu.

Tôi về nhà, cất sách vở nhưng không nấu cơm ngay. Bao giờ cũng vậy, tôi dọn dẹp sân thềm trước và tranh thủ ngắm lúc hoàng hôn. Hôm nay biển xanh chỉ hơi gợn sóng nhưng chỉ có dân miền biển như chúng tôi mới rõ, ở trong cái sự phẳng lặng kia, biển đang động lắm.

Chả là, đó là lúc nước triều bắt đầu dâng mà. Gió biển hôm nay nhẹ nhàng mát rượi. Vị mặn thổi vào khiến con mắt tôi cảm giác cay cay. Biển bắt đầu nhợt nhạt vì mặt trời sắp lặn. Những tia nắng cuối cùng của một ngày không đủ tạo màu trên biển mà đủ để mặt biển ánh lên màu trắng hơi phớt vàng nhợt nhạt.

Mặt trời bắt đầu tắt nắng. Phía xa kia không phải làông mặt trời chiếu những tia nắng chói chang mà là một quả cầu rực đỏ đặt trên một cái mâm lớn màu xanh lục. Quả cầu lửa nhỏ dần rồi cứ thế rơi trụt vào trong lòng biển cả. Phía ngoài khơi chi chít những chiếc tàu đang rướn mình hướng về phía làng tôi. Trong những chiếc tàu kia, có một chiếc ngày nào tôi cũng chờ cũng đợi.

Bữa cơm chiều đã dọn xong vừa kịp lúc bố mẹ tôi về. Bố nhâm nhi chén rượu kể câu chuyện cả ngày đi biển. Còn mẹ vừa ăn vừa thỉnh thoảng lại xoa đầu đứa con trai. Mẹ nhìn tôi bằng ánh mắt vô cùng trìu mến như đang ngợi khen sự ngoan ngoãn của con trai mình. Tôi thấy lòng ấm lại, ấm như bát cơm đầy đang nằm trong bàn tay nhỏ của tôi.

Tả cảnh biển lúc hoàng hôn – Bài làm 6

Tôi được sinh ra và lớn lên trên một vùng đất biển. Đó là một điều tôi rất tự hào và điều đó khiến tôi càng yêu biển hơn rất nhiều lần. Đối với những người dân biển chúng tôi thì có thể nói biển chính là cuộc sống của chúng tôi. Đối với một đứa trẻ như tôi thì biển chính là một người bạn mà tôi cùng tôi chia sẻ những vui buồn.

Một này cuối tuần tôi cùng chị xin mẹ ra biển chơi. Nói đến biển thì có lẽ nó đẹp nhất là vào buổi sáng sớm thế nên chúng tôi đi ra biển từ khi trời còn chưa sáng. Chúng tôi đi trên con đường ra biển, gió biển thổi vào tai vào cổ mát rươi như xua tan trong tôi những lo âu muộn phiền của cuộc sống thường ngày. Gần đến biển những cơn gió mỗi lúc một mạnh hơn và hương vị trong lành của biển mỗi lúc một gần khiến chúng tôi cảm thấy thích thú lạ thương. Từ bé tôi đã được đưa ra biển chơi nhưng mỗi lần ra biển tôi đều có những cảm giác những tâm trạng khác nhau và những cảm nhận khác nhau về biển. Vì thế mỗi lần ra biển tôi đều cảm thấy rất hồi hộp. Khi ra đến chúng tôi chạy ùa lên trên cái vốc đá quen thuộc mà chúng tôi vẫn thương đứng đây để ngắm biển. Khi ấy trời vẫn còn sáng lắm, biển còn đậm hơi sương gió thổi mỗi lúc một nhẹ hơn không còn mạnh như lúc sáng nữa. Chị nói khi ấy biển sắp bước vào lúc bình minh rồi. Những cơn gió thổi lao xao trên mặt nước khiến cho những con sóng li ti đang gợn trên mặt biển. Chúng tôi nói khi ấy biển đang làm duyên. Biển trải dài lắm. có khi tôi hỏi bố bờ biển ở đâu hả bố bố chỉ cười mà nói rằng xa lắm khi nào con lớn con hãy đi và tự mình tìm hiểu nhé. Tôi nghĩ đến câu nói của bố và chợt nghĩ không biết là bên bờ bên kia liệu có những đứa trẻ cũng đang ngắm và nhìn ra biển như tôi và chị không nhỉ. Ý nghĩ ấy chợt thoáng qua trong đầu tôi rồi chợt vụt tắt khi cảnh biển bình minh từ từ hiện dần ra trước mắt tôi.

Xem thêm:  Trường em đã tổ chức ngày Nhà giảo Việt Nam 20-11. Em hãy thuật lại buổi lễ ấy

Thật tuyệt vời nó như đang được tiếp thêm một sức sống mới, biển bây giờ như đã được điểm tô thêm một màu sắc mới. Chẳng thế mà nhìn nước biển trong xanh đến kì lạ. Khi ấy cũng là lúc mà những bác đánh cá  đang gọi nhau ý ới để ra biển đánh bắt. Những con thuyền đang nằm im trên bến đỗ cũng đang vặn mình tỉnh giấc đẻ tiếp tục một ngày mới lênh đênh trên biển. Có khi tôi đã ước mình là những chiếc thuyền kia thì tốt biết mấy bởi chỉ có khi là những chiếc thuyền ấy thì tôi mới có thể biết được biển dài đến đâu và có lẽ tôi sẽ biết được bến bờ kia dốt cuộc là xa đến đâu. Bởi trong bài hát thuyền và biển có câu “chỉ có thuyền mới hiểu biển mênh mông nhường nào” Trong ánh sáng dịu dàng đầu buổi bình minh, những tiếng nói, tiếng cười vang rộn cả bãi biển xôn xao bàn luận về chuyện bác chài đánh cá về những con thuyền ra khơi. Ngoài xa, sóng trở nên phẳng lặng nằm im. Phải chăng nó cũng đang chạnh lòng buồn bã vì không được đùa giỡn với đám trẻ nhỏ. Hiểu được điều đó những con sóng sau khi đã rút ra xa thì nhường chỗ cho những làn sóng khác lan vào bờ để một lần nữa ca lên bản nhạc muôn thuở của biển khơi. Đoàn thuyền đánh cá rẽ màn sương bạc ra khơi. Bỗng tháp thoáng những con thuyền giữa muôn ngàn sóng nước làm náo nức, xôn xao cả mặt biển. Những cánh buồm vút cao thon thả nhìn xa chẳng khác gì những con chim cổ trắng đang rướn cao như muốn cất tiếng hót. Chúng được nắng chiếu vào hồng rực lên như đàn bướm múa lượn giữa trời xanh. . Cũng có những cánh buồm ánh lên dưới tia nắng mặt trời. Mọi người dắt tay nhau dạo trên bãi biển, nói chuyện vui vẻ.

Khuôn mặt rạng ngời, nở một nụ cười tươi tắn. Những chiếc thuyền đã đi xa khuất dần chỉ còn lại đâu đó những cái ngóng trông của những người ở lại mong chuyến đi biển này sẽ là một chuyến đi bội thu. Khi những ánh nắng chiếu xuồng dòng sông khiến nước biển long lanh như những tai nắng bạc Những buổi chiều hè trên biển là đông đúc nhất. Bởi khi ấy lũ trẻ chúng tôi đều được nghĩ họ rủ nhau ra bờ biển chơi. Chúng tôi nghịch cát trên bãi bồi ven biển, xây thành những hình thù kì quặc, rồi ném cát trêu đùa nhau. . Nhưng có lẽ ấn tượng với tôi nhất chính là những buổi chiều được ngắm hoàng hôn trên biển cùng lũ bạn là Khi ánh hoàng hôn dần buông xuống, những đám mấy xanh nhường chỗ để hoàng hôn xuất hiện. Lúc này biển được nhuốm một màu đỏ cam. . Màu hơi sáng của hoàng hôn khiến chúng tôi nhận ra những chiếc thuyền đang trở về bến sau một ngày làm việc mệt mỏi. Những chiếc thuyền làm cho biển gợn những cơn sóng mệt mỏi vì dường như biển giờ đây đã thấm mệt. Tiếng những chiếc thuyền ngày một gần và cuối cùng cũng đã cập bến dường như chúng cũng đã thấm mệt nên nằm yên trên bến mỏi. Đó cũng chính là một ngày của biển một ngày của chính tôi thuộc về nơi này.

Biển chính là một phần của tuổi thơ tôi. Dù có đi xa đến đâu tôi cúng không thể nào quên được cảnh biển quê hương tôi. Đó chính là một phần cuộc sống của tôi.

Tả cảnh biển vào lúc hoàng hôn – Bài làm 7

Biển luôn là nơi thu hút nhiều khách du lịch. Những người yêu thiên nhiên luôn thích đến biển để được hòa mình cùng tự nhiên. Có lẽ, biển là một vẻ đẹp độc đáo của thiên nhiên mang lại. Và cảnh biển lúc hoàng hôn cũng mang một vẻ đẹp như thế – hoang sơ, kì vĩ. Khi thủy triều bắt đầu lên, cũng là lúc hoàng hôn bắt đầu. Mặt trời bắt đầu hạ xuống thấp dần và gần hơn. Lúc này, tôi có thể nhìn rõ được hình ảnh mặt trời. Một vầng hào quang đỏ to tròn như một chiếc mâm đồng khổng lồ. Mặt trời to tròn đầy quyền lực như một ông vua ngự trị cả bầu trời cao. Những ánh sáng yếu ớt của mặt trời nhuốm màu lên cả những cảnh vật xung quanh. Nước biển, bờ cát, bầu trời.. tất cả đều nhuốm màu đo đỏ hồng hồng của ánh mặt trời cuối ngày. Phía chân trời xa xa, mặt trời dần dần chìm xuống. Mặt biển như một mặt cắt khổng lồ che khuất mặt trời. Vầng mặt trời to tròn ấy dần dần, từng chút một hòa vào dòng nước biển kia. Những ánh sáng yếu ớt cũng dần mất tăm. Cả vầng mặt trời đã bị che khuất hoàn toàn. Mặt trời đã lặn. Nhưng dường như vẫn còn lưu luyến trần gian, những tia nắng yếu ớt nghịch ngợm vẫn quên chưa về nhà. Cái thang lên cổng trời đã biến mất. Những tia nắng yếu ớt nghịch ngợm ấy phải ở lại trên trần gian. Bởi thế mà nơi mặt trời lặn xuống vẫn còn chút ánh sáng đo đỏ hồng hồng. Trên bầu trời cao, hàng ngàn ngôi sao lấp lánh đã hiện ra. Những đốm sáng trên bầu trời cao cứ lấp lánh, lấp lánh. Thủy triều cũng mạnh hơn, vỗ mạnh vào bờ. Hoàng hôn trên biển thật đẹp. Một vẻ đẹp hùng vĩ, tuyệt trần đến rung động lòng người.

Bài viết liên quan