Tả bữa cơm sum họp thân mật của gia đình em – Văn mẫu lớp 6


Tả bữa cơm sum họp thân mật của gia đình em – Bài làm 1

Hôm nay, không khí gia đình em đặc biệt vui tươi và nhộn nhịp. Vì đã rất lâu rồi, cả gia đình em, gồm ông bà, bố mẹ, các cô và các bác đã tập trung đông đủ ở nhà em. Mọi người cùng nhau ăn uống, trò chuyện nhân dịp sinh nhật của bà nội của em. Kể từ Tết nguyên đán cho đến nay thì đây là lần đầu tiên cả gia đình em cùng nhau sum họp đầm ấm, vui vẻ đến vậy.

Hôm nay là ngày sinh nhật tròn bảy mươi tuổi của bà em. Đến tuổi này, nhiều bà, nhiều ông trong xóm đều tổ chức lễ chúc thọ, mừng tuổi mới và chúc ông bà sống thượng thọ, vui vẻ cùng con cháu. Nhưng bà em không muốn tổ chức linh đình, mà chỉ muốn có con cháu về đông đủ, sum vầy là được. Vì vậy mà hôm nay tất cả các bác, các cô cùng các anh, chị, em của em của em đều về đông đủ. Mọi người đều về từ rất sớm, sau đó mẹ em và các bác cùng nhau nấu ăn rất vui vẻ, bố em và các bác thì cùng nhau đánh cờ ở ngoài vườn, chị em em nô đùa vui vẻ ngoài sân. Không khí nhộn nhịp này đã lâu rồi không có ở nhà em. Không phải các bác, các cô không về thăm bà, thăm ông, mà vì mọi người rất bận, người về hôm này, người về hôm khác, nên mọi người khó có dịp tập trung đầy đủ như ngày hôm nay.

Sau khi đã chuẩn bị xong những món ăn ngon và đẹp mắt, mẹ em và các bác dọn lên nhà, đợi ông và các bác trai chơi cờ xong thì cả nhà sẽ cùng nhau thưởng thức bữa tối. Sauk hi mọi người đã tập trung đông đủ thì bữa ăn đoàn viên của gia đình em chính thức bắt đầu. Mọi người dù đông nhưng đều tập trung quay quần vào một mâm cơm, vì như thế mọi người mới có thể tâm sự, nói chuyện mà vẫn có thể nhìn thấy nhau, khi dùng bữa mọi người sẽ cùng nhau thưởng thức những món ăn ngon, như vậy không khí gia đình mới thêm ấp áp, sum vầy. Ông và bà của em ngồi ở đầu mâm cơm, sau đó đến các bác, bố em và các chú rể. Dù vô tình ngồi nhưng bố và các bác em xếp theo thứ bậc từ lớn đến nhỏ dần, thực sự rất thú vị. Mẹ em, các bác gái và các cô thì ngồi bên phía bên kia mâm, còn anh chị em em thì ngồi ở phía bên này, đối diện với ông bà.

Cả gia đình hơn chục người nhưng cùng nhau quây quần vào một mâm cơm thực sự rất ấm cúng. Hôm nay, mâm cơm của gia đình em cũng đặc biệt được chuẩn bị bởi mẹ em và các bác, vì vậy mà có rất nhiều những món ăn ngon như: mực xào ớt chuông, thịt gà luộc, thịt bò xào cần tây, miến nấu lòng mề gà, giò, chả… toàn là những món ngon và là những món mà những người trong gia đình em đặc biệt yêu thích nữa. Bắt đầu bữa ăn, mọi người cùng nhau mời ông bà và cả gia đình dùng cơm. Mọi người vừa dùng cơm vừa hỏi thăm tình hình công việc và những dự định trong tương lai.

Bác cả em có ý định mở thêm một cửa hàng tạp hóa, bán những đồ dùng sinh hoạt. Ý tưởng này được mọi người trong gia đình rất tán đồng và ủng hộ. Hay bác hai thì có ý định xây một căn nhà mới, vì căn nhà đang ở đã cũ và cũng là để tiện cho việc đi lại, làm việc của hai bác cũng như anh chị, cô út thì thông báo cho cả gia đình một tin rất vui, đó là sắp tới cô và chú sẽ có một em bé nữa. Mọi người trong gia đình em nói chuyện, chia sẻ tất cả những vấn đề trong cuộc sống. Em rất thích không khí gia đình như vậy, vì mọi người đều nói chuyện với nhau rất chân thành, tự nhiên, không hề câu lệ, khách sáo như khi nói chuyện với những người hàng xóm. Có lẽ bởi mọi người trong gia đình được gắn bó với nhau bởi máu mủ ruột rà nên tất yếu có sự thân thiết và đồng cảm như vậy.

Mọi người trong gia đình em cùng ăn uống và trò chuyện với nhau vui vẻ như vậy. Sau bữa cơm, các chị lớn đã nhận nhiệm vụ cất dọn, rửa chén bát phụ người lớn, em vì còn nhỏ nên chỉ có thể giúp mọi người quét lại nhà cho sạch và cất chiếu vào bếp. Mọi người sau khi ăn xong thì cùng ngồi uống nước và trò chuyện ở phòng khách, lúc này thì bố em bất ngờ mang lên một chiếc bánh sinh nhật rất to, trên đó có một cây nến đã được đốt, mọi người cùng nhau hát bài chúc mừng sinh nhật để làm cho sinh nhật của bà thêm ý nghĩa. Bà em rất vui, và cảm động, đôi mắt của bà ngập nước, nhưng nụ cười thì luôn rạng rỡ. Có lẽ bà không ngờ đến sự chuẩn bị chu đáo này của bố em. Vì như mọi năm sinh nhật bà thì mọi người chỉ cùng nhau tập trung sum vầy để ăn uống, năm nay có sự bất ngờ này nên bà em đã rất vui.

Không chỉ bà em mà mọi người trong gia đình ai cũng vui vẻ. Mọi người cùng nhau gửi bà những lời chúc tốt đẹp nhất, đó là lời chúc về sức khỏe, niềm vui và sự bình an của bà. Ai cũng mong muốn bà có thật nhiều sức khỏe, sống thật lâu cùng con cháu, để con cháu có dịp báo đáp và phụng dưỡng cho bà. Bữa cơm gia đình em trở nên ý nghĩa hơn bao giờ hết, đó không chỉ là một bữa cơm đoàn viên, đoạn tụ của con cháu trong gia đình, thể hiện được tình yêu cũng như sự kính trọng đối với ông bà. Mà bữa cơm này còn có ý nghĩa đặc biệt hơn khi nó khít chặt sợi dây tình cảm, sợi dây gắn kết những con người trong gia đình. Dù cuộc sống có lắm bận rộn, lo toan thì mọi người vẫn dành cho nhau những tình cảm thiêng liêng, ấp áp nhất.

Tả bữa cơm sum họp thân mật của gia đình em – Bài làm 2

Ba là cây nên vàng, mẹ là cây nến xanh, con là cây nến hồng, ba ngọn nến lung linh……. Những bài hát về gia đình lại vang lên mang trong em những cảm xúc thật là kì là. Nay phải đi học ở cách xa nhà, em mới càng cảm nhận được, ở cùng với cha mẹ của mình có những điều đáng quý như thế nào.

Hôm nay là ngày cuối tuần được nghỉ, em lại xách cặp để trở về cạnh cha, cạnh mẹ và người em trai thân thiết của mình. Ăn cơm xong, cả nhà đã cùng nhau quây quần bên bàn nước buổi tối.

Gia đình em có bốn thành viên: cha mẹ, em và em trai của em. Cha mẹ của em là những con người hết sức tâm ly, lúc nào cũng yêu thương và lo lắng, chăm sóc cho em. Có những khi, em không ngoan nhưng mẹ chẳng bao giờ đánh em mà chỉ bảo cho em những điều hay, lẽ phải. điều đó làm cho em lại càng phải cố gắng thật nhiều để không phụ công ơn của cha mẹ.

Buổi chiều, em cùng mẹ nấu cơm. Những mớ rau ngon lành được mẹ mua, lựa chọn một cách dễ dàng. Điều đó đã làm cho bữa cơm được chuẩn bị dễ dàng hơn. Lúc hai mẹ con nấu cơm thì bố và em trai của em đang cùng nhau chơi đá bóng trong vườn. trong bếp, là tiếng nói chuyện thủ thỉ của mẹ và em. Mẹ hỏi chuyện học hành, bài vở cho tới những chuyện bạn bè của những lứa tuổi mới lớn. những điều sâu kín ấy, em thường kể cho mẹ biết vì trong lòng em, mẹ không chỉ là mẹ, mẹ còn là người bạn, người chị luôn cho  em những lời khuyên vào những lúc quan trọng nhất. trong bếp là thế, còn bên ngoài thì tiếng cười nói của bố và em trai vô cùng rôm rả. Tiếng nói chuyện vang vọng khắp cả khoảng sân nhỏ. Bố và em  trai đang nhạn mình  là những  đội bóng của nước ngoài rồi cùng nhau thi đấu. những hình ảnh đo như hòa vào cùng với buổi chiều của cả gia đình. Chuẩn bị xong bữa cơm, gia đình em cùng nhau quây quẩn bên mâm cơm và lắng nghe chương trình thời sự đàng được phát sóng. Thình thoảng bố lại nói lên suy nghĩ của mình về những vấn đề thời sự nóng bỏng, về những cuộc chiến tranh. Em trai của em thì khác. Sự lựa chọn của em trai em toàn nghiêng về lĩnh vực thể thao với những pha đấu bóng đẹp mắt và cùng nhận xét với bố em xem đội nào sẽ là đội chiến thắng. còn lại mẹ và em. Với mẹ thì mẹ thường thỉnh thoảng mới nhận xét về tin tức của các nước còn phần lớn thời gian trong bữa cơm, mẹ thường tìm và gắp những phần thức ăn ngon nhất của cả ba bố con, mẹ còn hay nhắc nhở bố con tập trung vào ăn cơm chứ không chú ý vào xem nhiều quá, điều đó sẽ làm cho mình bị đâu dạ dày. Đó quả là một căn bệnh nguy hiểm và gây ảnh hưởng cho cuộc sống của mình rất nhiều.

Xem thêm:  Phát biểu cảm nghĩ của em về truyện Sọ Dừa

Sau bữa cơm, dọn dẹp xong, cả gia đình em lại ngồi bên chiếc bàn uống nước trong phòng khách. Những bộ ấm chén mới tinh được đặt bên cạnh chiếc đĩa hoa quả. Hôm nay, mẹ mua một quả dưa hấu to và đỏ. Mẹ bảo đây là quà chiêu đãi con gái về nhà. Quả thức là hạnh phúc vô cùng. Bởi dưa hấu là một trong những loại quả mà em yêu thích nhất. bố ngồi hỏi em xem chuyện học hành như thế nào, có cần bố giúp đỡ chuyện gì hay không.

Những lúc như thế này, trong lòng em lại dâng lên một niềm xúc động. Bố bảo con gái thì cần phải chú ý vào chuyện học hành sao cho sau này được thành đạt. em trai của em lúc này luôn ngoan ngoãn ngồi lắng nghe những gì mà bố nói. Bố kể những chuyện ngày xưa thời bố còn đi học. đó cũng là những kỉ niệm rất đẹp. Bổ luôn nói với chúng em rằng: điều hối hận nhất của bố ngày trước chính là việc đã không cố gắng học hết, bởi thể cho nên bố luôn cố gắng để cho hai chị em học hành. Tuy chiều con gái là thế, nhưng bố đối với em trai lại nghiêm khắc hơn rất nhiều. điều đó làm cho em cảm thật vô cùng vui sướng. không phải vì bố thiên vị ai đâu nhé. Chỉ vì bố bảo, con gái dễ nghe lời hơn, bố cũng lo lắng em trai của em mải chơi cùng các bạn mà quên đi chuyện học hành. Cho tới tận hôm nay, khi được nghe những lời tâm sự của bố, em mới cảm thấy thật là hạnh phúc và may mắn khi có được một người cha tuy ít nói, trầm tĩnh nhưng cức kì sâu sắc và một người mẹ dịu dàng, đảm đang, luôn hết long hi sinh vì chồng, vì con.

Cả gia đình quây quần bên nhau, cùng nhau tâm sự và kể cho nhau nghe những câu chuyện mà mình đã nhìn thấy, đã trải qua trong cuộc sống. tuy đó chỉ là những câu chuyện ngắn ngủi nhưng nó lại thể hiện sự quan tâm lẫn nhau trong một gia đình. Đây mới là điều đáng quý nhất trong cuộc sống mà có những khi ta mỏi mệt hay gặp những chuyện không vui thì gia đình sẽ là nơi ở bên và che chở cho ta trong suốt cuộc đời này.

Tả bữa cơm sum họp thân mật của gia đình em – Bài làm 3

Ba tôi công tác xa nhà mấy chục cây số, một tuần mới về một lần. Cho nên tối thứ bảy là tối gia đình tôi sum họp đông vui nhất.

Cơm nước xong xuôi, mọi người mới quây quần trong gian phòng khách nhỏ bé và ấm cúng. Ánh đèn nê-ông tỏa ánh sáng xanh dịu. Mấy lẵng hoa bằng nhựa sáng rực lên trông y như hoa thật. Chiếc tủ li bằng gỗ cẩm lai được đánh vẹc-ni láng bóng như mặt gương soi, nổi bật những đường vân như những nét hoa văn kì ảo. Phía trên, là chiếc ti vi màu mười chín inh được phủ bằng một tấm lụa xanh rêu. Đồ đạc trong phòng được xếp đặt thật gọn gàng, ngăn nắp.

Ba tôi bồng bé Thảo Ngọc vào lòng âu yếm hôn lên tóc, lên má bé. Ngọc ôm lấy cổ ba nũng nịu: “Ba! Ba có nhớ con không?”. Ba cầm bàn tay nhỏ bé của bé áp lên má mình vuốt vuốt rồi nhỏ nhẹ với bé: “Ba nhớ con nhiều nhất đấy!”. Rồi ba hỏi lại bé: “Thế Ngọc có thương ba không?”. Thảo Ngọc cười nhe hàm răng “trống hàng tiền đạo” trông thật dễ thương, bàn tay cà cà vào chiếc cằm vừa mới cạo của ba và nói lớn: “Con thương ba nhất nhà này! Thương mẹ nhất nhà này! Và cả chị Hai nữa! Con thương cả nhà như nhau! Bằng thế này này!”. Bé đưa ba ngón tay lên, đưa qua đưa lại như chứng tỏ điều mình nói là đúng, là sự thật. Lúc này, mẹ đang đọc báo, tôi đang chơi đàn. Cả tôi và mẹ đều phải phì cười vì vẻ ngộ nghĩnh, đáng yêu của bé.

Đúng bảy giờ, tôi bật ti vi để xem tiết mục “Ngôi nhà tuổi thơ”. Tối nay có chương trình văn nghệ của các trường mẫu giáo rất hay. Bé Ngọc vừa xem vừa vỏ tay hát theo. Ba khen hát hay, bé cười tít mắt. Càng hát, bé càng rướn giọng to lên, đầu lắc qua lắc lại theo nhịp đàn. Đôi bím tóc thắt nơ hồng ngoe nguẩy như đuôi chú cún con trông thật ngộ, thật dễ thương. Ba hỏi tôi: “Tuần này được mấy điểm mười hả con? Môn nào nhiều điểm mười hơn cả?” Tôi sung sướng khoe: “Hơn tuần trước bốn điểm mười ba ạ! Nhiều nhất là môn Toán, sau đến là môn Tiếng Việt. Riêng môn Mĩ thuật con cố gắng lắm chỉ được điểm tám thôi!”. Ba xoa đầu tôi rồi động viên: “Con đạt được như thế là tốt lắm. Với đà này ba tin cuối năm con sẽ là một học sinh xuất sắc. Gắng lên nữa nghe con! Tuần sau, ba sẽ thưởng cho con cái đồng hồ có nhạc báo thức!” Tôi thầm cám ơn ba rất nhiều. Chính những lời động viên của ba mỗi tuần đã làm cho tôi thêm ý chí và nghị lực phấn đấu trong học tập. Cứ mỗi lần về thăm nhà, ba thường hướng dẫn thêm cho tôi phương pháp giải các bài toán và cách thức viết những câu văn hay, có hình ảnh.

Mẹ bưng ra một đĩa bánh kẹo, quà của ba mang về hồi chiều. Bé Thảo Ngọc thích quá vỗ tay reo: “A, kẹo ngon quá! Mẹ cho con nhiều nghe mẹ!”. Ba tôi cười tủm tỉm rồi nhắc hai đứa chúng tôi: “Ăn kẹo xong, chị em nhớ đánh răng súc miệng kẻo sâu răng đấy!”. Rồi ba quay sang mẹ hỏi han về tình hình công việc nhà trong tuần qua. Mẹ tôi cười nhìn ba tôi đáp: “Hai đứa nó ngoan cả. Tuần này, cơ quan em hơi nhiều việc nên cũng lu bu nhưng anh cứ yên tâm, đâu rồi vào đấy cả!”. Biết mẹ ở nhà vất vả, vừa phải hoàn thành nhiệm vụ ở cơ quan vừa phải lo việc nhà nên mỗi tuần được nghỉ hai ngày thứ bảy và chủ nhật, ba tôi thường tranh thủ về sớm để giúp đỡ mẹ. Ba quay sang tôi nói nhỏ: “Con ráng đỡ đần thêm công việc giúp mẹ. Mẹ mà ốm ra thì ba con mình vất vả đấy con ạ! Ba trông cậy vào con gái lớn của ba đấy!”. Tôi chạy đến bên mẹ rồi nói như để ba tôi cùng nghe: “Mẹ khỏe lắm. Chẳng có bệnh tật nào làm mẹ ốm đâu phải không mẹ? Nhưng ba phải thường xuyên về thăm nhà đấy. Mẹ có trông ba về không mẹ?” Mẹ tôi cười, mắng yêu tôi: “Mẹ chả trông, chỉ có các con thôi!”

Tối thứ bảy tuần nào cũng thế, gia đình tôi luôn có được những giờ phút sum họp thật vui vẻ và đầm ấm. Hai chị em tôi thật sự hạnh phúc trong mái ấm gia đình, trong vòng tay ấm áp của ba mẹ tôi.

Tả bữa cơm sum họp thân mật của gia đình em – Bài làm 4

Gia đình là nơi yên bình nhất, là nơi ngọt ngào ấm áp nhất. Gia đình cho ta những kỷ niệm đẹp trong cuộc đời, ở đó có những bữa cơm gia đình đầm ấm.

Chị cả của em đã đi làm xa nhà được 2 năm nay. Các cô các bác ở xa cũng gọi nhau về quê ăn tết. Cứ mỗi khi tết về, họ mới có cơ hội trở về nhà ăn bữa cơm gia đình sau 1 năm làm việc vất vả. Khi những công việc được gác sang một bên nhường chỗ cho tình cảm gia đình ấm áp. Trong ngôi nhà nhỏ có đầy đủ tất cả các thành viên: ông bà, bố mẹ, cô bác, chú gì, con cháu. Dù ở xa đến mấy, tết đến mọi người cũng quay quần bên mâm cơm để hâm nóng tình cảm về tâm sự với nhau về một năm đã qua.

Mới sáng sớm các cô các thím đã gọi nhau xuống bếp sửa soạn đồ nấu ăn. Các cô làm những món nhẹ nhàng, còn các chú sẽ phụ nhau làm thịt gà, thịt lợn. Cả nhà ai nấy cười típ mắt, mỗi người một câu chuyện kể nên thời gian trôi qua rất nhanh. Thoắt cái cũng đã đến trưa và cơm nước cũng đã được bầy biện lên bàn gọn gàng.

Xem thêm:  Phân tích đoạn trích Kiều báo ân báo oán trong Truyện Kiều của Nguyễn Du

Ông, bố và các chú các bác sẽ ngồi một mâm, nhâm nhi chén rượu đắng và kể về những khó khăn, vất vả cũng như những niềm vui trong công việc thường ngày. Những tiếng cụng ly nghe thật vui tai. Những tiếng cười phá khoái trí của các chú cũng làm bầu không khí trở nên sôi động hơn. Thỉnh thoảng cao hứng, ông và các chú các bác sẽ cụng ly “1…2…3…zô”, chú em bảo “như thế cho có không khí tế”. Cứ như thế, họ mời nhau lần lượt, rồi chúc nhau những điều tốt lành trong năm mới. Những câu chuyện cứ thế được kể ra không hồi kết.

Còn ở một mâm khác, bà và các mẹ sẽ ngồi bàn tán rôm rả về việc bếp núc, chia sẻ những món ăn độc lạ với nhau, rồi cả những cách làm đẹp hiệu quả nữa. Thỉnh thoảng sẽ quay sang mâm của “Các cụ” phàn nàn đôi ba câu xong lại quay trở về với những câu chuyện đang nói dở dang.

Những đứa trẻ con sẽ ngồi một mâm riêng. Em và các anh chị em xúng xính trong những bộ đồ mới nhanh chóng ăn xong rồi chạy ra sân nô đùa cùng nhau. Mấy chị trên thành phố thỉnh thoảng mới được về quê thì mừng rơn, sung sướng chạy nhảy thỏa thích. Ai nấy cũng lớn rất nhanh, mới chỉ một năm mà khác thật, em suýt không nhận ra

Sau khi ăn uống xong, các cô các thím dọn dẹp bát đũa rồi ngồi quây quần uống nước, ăn bánh kẹo và gọi mấy đứa vào chuẩn bị lì xì. Bữa cơm sum họp gia đình đơn giản chỉ có thế, nhưng nó là nguồn động lực to lớn cho những thành viên trong gia đình nỗ lực hơn trong một năm mới.

Tả bữa cơm sum họp thân mật của gia đình em – Bài làm 5

Thường thường chiều thứ sáu khoảng năm giờ ba mươi hay sáu giờ gì đó là bố tôi về đến nơi. Không hiểu sao hôm nay đã quá bảy giờ rồi mà bố vẫn chưa về. Chờ lâu quá, tôi nói với bé Mi:

– Mi ơi! Đi cùng chị ra cổng đón bố nào.

Tôi vừa cầm tay bé Mi bước ra cổng thì đã nghe tiếng xe của bố ì ì từ xa lướt tới.

– Chúng con chào bố ạ! Sao hôm nay bố về muộn thế hả bố?

– Bố có công chuyện giải quyết gấp. Thứ hai bố đi công tác ở Thành phố Hồ Chí Minh hai tuần nên mới về trễ hơn mọi khi. Cả nhà chờ bố lâu lắm phải không?

– Cơm canh nguội hết cả rồi! Mẹ đang trách bố đấy.

– Sao mấy mẹ con không ăn trước đi, chờ bố làm gì?

– Cả tuần chỉ có bữa cơm thứ sáu, chờ bố cùng ăn cho vui. Bé Mi đói bụng đòi ăn lúc này đến giờ, con phải dẫn em đi đón bố, nó mới quên đi đấy! 

– Phải vậy không Mi?

– Dạ đúng! Con chờ bố mãi, đói ơi là đói!

– Vậy thì bố xin lỗi cả ba mẹ con nhé, nhất là bé Mi!

Hình ảnh của buổi tối thứ sáu tuần trước như một đoạn phim ngắn hiện rõ lên mồn một trong kí ức tôi. Đó là một buổi tối vui vẻ và thật đầm ấm. Sau bữa cơm chiều, tôi giúp mẹ dọn dẹp bàn ăn, rửa chén bát xong rồi lên phòng khách xem truyền hình cùng cả nhà. Bé Mi đã năm tuổi rồi, nhí nhảnh như một con chim sáo, nói liến thoắng.

– Bố ơi, bố dùng tăm nhé!

– Con mời bố uống nước chị Hai vừa mồi pha lúc nãy, ngon lắm bố à!

– Thứ hai, bố cho Mi đi thành phố với bố nhé! Lâu lắm rồi, bố chả cho con đi đâu cả!

– Mẹ ơi cho con đi thành phố vói bố nhé! Con sẽ mua quà về cho mẹ!

– Bữa khác đi con! Lần này, bố đi những hai tuần cơ mà. Bỏ học hai tuần, mất hai phiếu bé ngoan, cuối năm không được lĩnh thưởng như chị Hai, không được vào lớp Một thua bé Như, con chú Hải là bố mẹ buồn lắm đó!

Nghe nói vậy, vẻ mặt hởn hở và nhí nhảnh lúc nãy của nó biến mất. Nó xị mặt xuống, buồn trông thấy rõ. Chắc nó cùng đang suy nghĩ. Thấy vậy, bố nói:

– Đừng buồn nữa con, dịp khác bố sẽ đưa cả ba mẹ con đi chơi luôn thể.

– Hay quá! Bố cho con và bé Mi đi Đầm Sen và cả hồ Kì Hòa nữa nhé!

– Đầm Sen và Kì Hòa ở đâu chị Hai?

– Ở thành phố đó cưng. Ráng học ngoan rồi chị em mình cùng đi với mẹ nữa. Cả nhà đi mới vui chứ!

Nó thích quá, chạy sà vào lòng bố hí hửng như con cún con, bắt bố phải hứa. Bố ra điều kiện:

– Học kì I, cả hai chị em đều được lĩnh thưởng bố mới cho đi.

Bấy giờ Mi mới trở lại vẻ mặt vui nhộn như trước, huyên thuyên đủ thứ chuyện trong tuần cho bố nghe. Nào là chuyện trường chuyện lớp, chuyện bé Như, con chú Hải cùng cơ quan với bố trên tỉnh. Tuần rồi, bé Như không ngoan, thua nó một phiếu bé ngoan. Rồi như sực nhớ ra một chuyện quan trọng. Nó kể cho bố nghe. Tối thứ ba vừa rồi, mẹ bị cảm như thế nào. Chị Hai nấu nước xông, nó lấy thuốc và xoa dầu cho mẹ, lấy khăn ướt đắp trán … Kể vanh vách không sót một chi tiết nào. Bố xoa đầu nó rồi nói:

– Cả hai chị em như thế là ngoan lắm! Bố yên tâm vì biết các con đã có ý thức giúp đỡ mẹ. Thôi, con lại ngồi với mẹ xem chương trình “Bông hoa nhỏ” để bố nói chuyện với chị Hai một chút!

Vừa xem ti vi, bố vừa hỏi chuyện học hành của tôi.

– Con vẫn đi học thêm đầy đặn đấy chứ? Gắng lên con ạ. Đây là năm cuối cấp Tiểu học. Sau khi tốt nghiệp bố sẽ đưa con lên tỉnh học. Bố đã bàn với mẹ rồi. Bé Mi đã lớn, năm tới em vào học lớp Một, mẹ sẽ kèm cặp nó. Còn con ngay từ bây giờ, tập làm quen với cuộc sống tự lập. Sau này lớn lên, con sẽ không còn thấy bỡ ngỡ nữa. Con thấy thế nào?

– Con nhớ mẹ và bé Mi lắm!

– Ừ, chỉ tuần đầu, tháng đầu thôi, sau đó con sẽ quen dần. Vậy nghe con. Giờ thì con đưa tập Anh Văn cho bố xem!

Tôi chạy về góc học tập của mình, đưa tập Anh Văn cho bố. Nhìn bố chăm chú vào quyển tập, lâu lâu thấy bố gật gật có vẻ hài lòng. Rồi bố quay sang mẹ nói gì mà tôi không rõ. Chỉ thấy cả mẹ và bố đều cười tươi, vẻ hài lòng.

Ôi! Một buổi tối vui vẻ và đầm ấm biết bao! Ngày kia, bố đã đi rồi! “Bố ơi, xong việc, bố lại về với hai chị em con nhé! Chúng con yêu bố lắm! Và cả mẹ nữa đấy!” Thế rồi, giấc ngủ lại đến với tôi lúc nào không biết nữa.

Tả bữa cơm sum họp thân mật của gia đình em – Bài làm 6

Mẹ em nói: “ Thời bao cấp, ăn gạo sổ, gia đình ta khó khăn lắm. Mấy năm lại đây, kinh tế khấm khá hơn nhiều…”. Lúc nào vui, mẹ vẫn hay nói thế.

Nhà cửa nay được sửa sang lại khang trang hơn. Nền nhà lát gạch hoa. Giường, chiếu,bàn ,ghế…được mua sắm. Mẹ đã mu axe máy cho anh Dũng đi dạy học. Bố mẹ không phải mặc áo vá. Các con đi làm, đi học đều được ăn mặc tươm tất. Bữa cơm đã có thịt, cá. Vui nhất, ngon lành nhất là những bữa cơm sum họp gia đình vào tối thứ bảy hằng tuần.

Tối thứ bảy này vui quá. Vợ chồng dì Thu đưa Mỹ Lan đến chơi. Anh Dũng đưa cô Thư- bạn gái, dạy học cùng trường, cô dâu tương lai về “ra mắt” bố mẹ. Rau ở vườn hái về, gà nuôi trong chuồng bắt ra giết thịt. Bia hộp thì vợ chồng dì Thu đưa sang. Cô Vân và em thì phụ bếp cho mẹ.

Độ bảy giờ tối, cả nhà đã quay quần xung quanh mâm cơm. Đông người, nhưng chỉ ăn chung một mâm cho ấm cúng. Cả bố mẹ, vợ chồng dì Thu, cô Vân, em và Mỹ Lan ngồi trên hai chiếc chiếu trải rộng giữa nhà. Anh Dũng, chú Lợi ngồi cạnh bố. Cô Thư ngồi cạnh mẹ và em. Dì Thu phải quản con nhỏ. Bố và chú Lợi chồng dì Thu thì uống rượu. Mẹ và dì Thu, anh Dũng và cô Thư thì uống bia. Bố mẹ vui lắm. Chuyện trò râm ran. Anh Dũng kể chuyện đi thi giáo viên giỏi toàn huyện. Bố nói về chuyện tòa án thị xã mới xử vụ án đánh bạc lớn, chuyện cá độ bóng đá. Mẹ hỏi về tình hình dịch cúm gia cầm. Cô Thư ăn rón rén. Bé Lan lẫm chẫm đi vòng quanh, lúc sà vào bố, lúc ôm cổ mẹ, lúc ngồi vào lòng cô Vân…Chú Lợi kể chuyện cơ quan ngân hàng của chú mới làm lễ đón nhận huân chương lao động hạng nhì…

Xem thêm:  Viết đoạn văn nghị luận 200 chữ: Tuổi trẻ cần sống có bản lĩnh để dám đương đầu với mọi khó khăn thử thách.

Cả nhà vừa ăn cơm vừa xem ti vi. Mẹ hỏi chuyện cô Thư. Mẹ có vẻ hài lòng lắm về người yêu của anh Dũng. Độ 8 giờ rưỡi thì mọi người đã ăn cơm xong. Đến 9 giờ thì vợ chồng dì Thư đưa Mỹ Lan về nhà, bé giơ tay vẫy “ bai…bai”. Cô Thư chào bố mẹ ra về. Anh Dũng tiễn về đến tận trường rồi mới quay lại nhà. Em và cô Vân thu dọn, rửa bát đĩa…

Tối thứ bảy nào ở nhà em cũng đông vui. Nhưng đông vui nhất là tối thứ bảy tuần cuối tháng vì hôm ấy nhà thường có khách- con dâu tương lai của bố mẹ. Tiếc là nhà em không có ao cá như bên nhà bác Đức, nhưng vườn rau của gia đình luôn tươi tốt. Không mua sắm đồ đoàn gì mới mà nhà cửa đẹp hẳn lên. Hình như anh Dũng chuẩn bị cưới vợ. Bố mẹ dào dạt niềm vui. Niềm vui của con cháu. Niềm vui của gia đình yên vui, hạnh phúc.

Tả bữa cơm sum họp thân mật của gia đình em – Bài làm 7

Hôm nay, bà nội tôi lên chơi. Mẹ tôi nghỉ việc, ở nhà làm cơm đón bà.

Mới sáng tinh mơ, mẹ đã chuẩn bị làn, túi để đi chợ. Mẹ rủ tôi cùng đi với mẹ. Tôi “dạ” liền và hí hửng đi theo.

Ra tới chợ, tôi lẽo đẽo bám theo mẹ. Chợ mới sáng sớm mà sao đông người thế. Trong chợ đủ loại tạp hóa và đủ màu sắc. Mẹ mua nhanh để ra về.

Ra ngoài cổng chợ, mẹ thở phào nhẹ nhõm rồi lẩm bẩm:

– Chẳng biết có thiếu gì không nhỉ? Ừ, mà xem. Mẹ cầm giấy ghi thực đơn rồi quay sang nhìn tôi nói: “Con gái đứng đây trông nhé, mẹ quay lại mua mấy bó hành”.

Mẹ lách dòng người chen vào. Lát sau, mẹ quay ra với nụ cười tươi rói trên môi. Hai mẹ con tôi vội vã về.

Tôi vá mẹ bước vào cổng, con Mích từ trong nhà chạy ra vẫy đuôi rối rít. Bố tôi lúi húi lau xe. Chắc là bố chuẩn bị đi đón bà. Tôi thầm nghĩ.

Hai mẹ con bắt tay ngay vào công việc. Đầu tiên, tôi giúp mẹ nhặt rau, vo gạo. Ngày thường tôi làm nhàn vậy mà hôm nay lại quýnh lên, chẳng biết có phải vì hồi hộp không.

Mẹ thì luôn mồm nhắc tôi, tay vẫn không ngừng hoạt động. Mùi thơm bay ngào ngạt. Tôi hít lấy hít để. Sao hôm nay mẹ tôi nấu cơm lắm món ngon đến thế!

Khi mẹ cất tiếng nói mãn nguyện nhìn mâm cơm cũng là lúc con Mích mừng rỡ chạy ra cửa. Tôi sung sướng cùng hai em ùa ra chào bà:

– Bà, hoan hô bà đã lên!

Bà Ôm tôi vào lòng, cốc nhẹ lên trán:

– Bố cô, sao lớn nhanh thế!

Mẹ tôi vội vã chào bà rồi chuẩn bị nước cho bà tắm. Bà tắm xong vào nhà. Cả gia đình tôi quậy quần bên mâm cơm bốc khói nghi ngút. Bé Việt và Thúy lau nhau nhắc ghế cho bà và bố mẹ, chỉ mỗi tôi là chúng nó không nhắc. Tôi nguýt dài một cái. Việt len lén nhìn tôi cười khì.

Mâm cơm mẹ tôi làm thật thịnh soạn. Giữa mâm mẹ không quên để một bát cà muối. Đó là món bà tôi thích lắm. Bố cầm đũa lên so. Vừa chia đũa, bố vừa nói:

– Con mừng là mẹ đã lên thăm chúng con. Các cháu vui lắm đấy mẹ ạ. Chúng con cũng vui, lâu quá mới được gặp mẹ mà.

Bà cười, đôi mắt bà sáng lấp lánh. Dường như bà đang vui lắm thì phải. Bà ngắm khắp lượt mọi người, nhìn bằng ánh mắt âu yếm. Tôi gắp cho bà một quả cà thật to. Thúy trêu tôi: “Mời gì không mòi đi mời cà”. Tôi chống chế: “Tại bà thích cà”. Bà cười móm mém xoa đầu tôi. Mẹ nhìn bà cười và nói:

– Mẹ nếm thử các món con nấu xem nào. Món nào mẹ cũng phải nếm đấy nhé.

Bà gật đầu:

– Ừ! Ừ! Từ từ chứ, nhiều món thế này cơ mà. Mẹ ăn sao hết!

Căn nhà tôi bỗng trở nên ấm củng lạ thường, Trong tiếng cười tôi nhận thấy niềm vui lấp lánh trong ánh mắt mọi người. Hết thảy ai củng gắp thức ăn chúc bà. Bà cứ cười nói:

– Từ từ thôi chứ, để mẹ còn ăn hết đã, gắp thức ăn cho mẹ nhiều thế?

Bố hỏi bà:

– Mẹ ơi, năm nay mùa tốt chứ ạ?

– Còn phải nói. Tốt nhất vùng đấy con ạ! – Bà nói rồi quay sang bà chúng tôi:- “Mấy cây ổi chín lắm chờ mãi chẳng ai về. Nhớ mọi năm ba đứa bé tí, thế mà bây giờ đã lớn vổng lên rồi. Mẹ nó mát tay đấy”.

Mẹ nhìn chúng tôi vui lắm. Bà và bố mẹ nói rất nhiều chuyện. Chúng tôi chăm chú ngồi nghe. Mà cũng chỉ biết nghe thôi chứ chẳng lẽ cắm cúi ăn. Thỉnh thoảng, bà hỏi chúng tôi về chuyện học hành, chuyện trường lớp. Bé Việt bi bô nói bằng cái giọng ngọng nghịu. Cả nhà ồ lên, Tôi cảm thấy lòng ấm áp lạ kì.

Những bữa cơm như vậy có lỗ chẳng bao giờ tôi quên. Trong tôi lúc nào cũng ngân lên tiếng cười của bà, bố, mẹ và Thúy, Việt, ấm áp đến lạ kì.

Tả bữa cơm sum họp thân mật của gia đình em – Bài làm 8

Ngoài trời lại lạnh buốt, đường sá càng thưa người đi lại. Thời gian đang chuyển dần về đêm. Trong nhà, mẹ mình đang chuẩn bị cơm nước, còn mình thì đang giúp mẹ dọn bữa cơm chiều.

Chỉ mấy phút sau, hai mẹ con mình đã chuẩn bị xong chu tất bữa cơm. Mẹ mình bảo: “Con mời ông bà và bố vào xơi cơm”. Cả nhà ngồi quây quần bên mâm cơm thật đầm ấm. Mùi thức ăn thơm phức làm cho ai cũng thấy đói bụng. Những món ăn mà cả nhà thích nhất đã được bày sẵn lên bàn nhờ tài nấu nướng khéo léo của mẹ. Vừa ngồi vào bàn, bố mình vừa nói nửa đùa nửa thật với mẹ mình: “Hôm nay, em nấu thứ gì mà chưa ăn đã ngon rồi! Chắc là thịt nướng, cá chiên, bò xào trứng rán phải không? Không khéo lại thiếu cơm đấy!”. Mẹ nhìn bố tủm tỉm cười nói nhỏ: “Chỉ khéo nịnh vợ!”

Thằng cu Tí ăn muỗng không rành còn bày đặt dùng đũa, cơm dính tùm lum lên má lên cằm. Vừa ăn, nó vừa tíu tít kể chuyện ở nhà trẻ: “Hôm nay, nhiều bạn tè cả ra quần, chỉ có con là không!”. Nó nói làm cả nhà được một trận cười vỡ bụng. Vì quá tức cười nên mình đã bị sặc phải bỏ vội chén cơm chạy ra ngoài. Vừa mới quay trở lại, cu Tí đã trêu: “Ăn từ từ thôi chị Hai! Ở lớp em, bạn nào ăn ngốn, bị nghẹn là cô giáo phạt đấy!”. Nó nói tỉnh queo, làm cho cả ông bà và bố mẹ mình cười ngặt ngẽo, chảy cả nước mắt. Thấy vậy, nó cũng cười theo, rồi thản nhiên nói tiếp: “Con mà làm cô giáo là con phạt cả nhà đấy!

Cô giáo dặn rồi, khi ăn cơm không được cười nói nhiều”. Lần này thi ông mình không nhịn được nữa, ôm bụng cười, sặc cả cơm ra ngoài, ông xoa đầu cu Tí, khen nó giỏi,: “Lớn lên, cháu ông đi làm hề chắc kiếm được nhiều tiền đấy cháu ạ!

Buổi cơm chiều thật vui vẻ và đầm ấm. Tiết trời tuy lạnh nhưng mình vẫn cảm thấy ấm lòng, bởi không khí gia đình lúc nào cũng hòa thuận, yên vui, lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười hạnh phúc.

Từ khóa từ Google

  • kể về bữa cơm gia đình
  • kể về một bữa cơm gia đình
  • ke bua com than mat cung gia dinh
  • ke lai mot bua com than mat trong gia dinh
  • tả bữa cơm thân mật trong gia đình
  • bài văn tả bữa cơm gia đình
  • tá môt bưa cơm gia đinh
  • ta khung canh mot bua an
  • kể vê một bữa cơm đoàn viên
  • kể lại mot bua an tôi

Bài viết liên quan