Kể lại một việc tốt mà em đã làm – Văn mẫu lớp 6

Kể lại một việc tốt mà em đã làm – Bài làm 1

Loading...

Tuần trước, trường em phát động phong trào thi đua học tập và làm theo Năm điều Bác Hồ dạy. Em đã làm được một việc tốt: nhặt được của rơi, trả lại cho người bị mất.

Trưa thứ năm, trên đường đi học về, qua quãng đường vắng, em nhìn thấy một túi xách nhỏ màu đen nằm ngay giữa đường. Em nhặt lên rồi vừa đi chậm chậm, vừa đưa mắt ngó chừng xem ai là chủ nhân của nó.

Một lúc sau, vẫn không thấy người tìm kiếm. Em đoán người đánh rơi đã đi xa hoặc không biết rằng mình đã đánh rơi. Nếu biết, chắc giờ này người ấy đang loay hoay tìm kiếm. Ai nhỉ? Một bác cán bộ hay một chú công nhân, một anh bộ đội? Trong chiếc túi này đựng những gì? Tài liệu, giấy tờ hay tiền bạc?

Bao câu hỏi hiện lên trong óc. Em đưa mắt nhìn quanh lần nữa. Không ai chú ý tới em. Em nghĩ là trả hay không trả? Nếu mình không trả, có ai biết đâu mà trách? Có tiền, mình sẽ mua truyện tranh này, mua quần áo mới này và mua những đồ chơi mà mình ao ước từ lâu. Tưởng tượng đến lúc ấy, em thích lắm, bước chân như nhanh hơn, nhẹ nhàng hơn. Tiếng thầy Hiệu trưởng trong buổi lễ phát động thi đua như văng vẳng đâu đây: Các em hãy ghi nhớ Năm điều Bác Hổ dạy, cố gắng học tập tốt, tu dưỡng tốt để trở thành con ngoan, trò giỏi…

Không! Không nên tham của người khác! Phải trả lại thôi!

Chủ nhân chiếc túi xách này sẽ mừng biết bao nếu tìm lại được nó. Nhưng biết ai là người đánh rơi mà trả? Tốt nhất là đem nộp cho các chú công an.
Giữa trưa, trụ sở công an phường vắng vẻ, chi có một chú trực ban. Thấy em ngập ngừng ở cửa, chú vồn vã hỏi:

– Có chuyện chi đó cháu?

– Dạ thưa chú, cháu nhặt được cái túi xách này. Cháu đem nộp, nhờ chú trả lại cho người mất ạ!

Loading...

Đỡ chiếc túi từ tay em, chú tươi cười xoa đầu em rồi bảo:

– Cháu ngoan lắm, không tham của rơi! Chú cháu minh xem trong này có những gì để còn ghi vào biên bản.

Rồi chú lấy ra một xấp giấy tờ chủ quyền nhà, chủ quyền xe và hơn hai trăm ngàn tiền mặt. Chú ghi rõ từng thứ vào biên bản rồi yêu Cầu em viết tên và địa chỉ xuống phía dưới.

Sáng thứ hai tuần sau, em được thầy Hiệu trưởng và cô Tổng phụ trách tuyên dương trong tiết chào cờ. Tiếng vỗ tay nồng nhiệt của toàn trường khiến em vô cùng xúc động. Buổi tối, gia đình em tiếp một người khách lạ. Đó chính là chủ nhân của chiếc túi. Bác cám ơn em mãi và tặng em một trăm ngàn để mua sách vỏ và đổ chơi nhưng em kiên quyết từ chối.

Ba mẹ em rất mừng vì em biết làm điều tốt. Lời khen chân thành của mọi người đối với em là phần thưởng quý giá nhất. Nhớ lại chuyện ấy, giờ đây em vẫn thấy vui.

Kể về một việc tốt của em – Bài làm 2

Từ hôm qua đến giờ mẹ vẫn khen em hoài vì em đã làm được một việc tốt khiến cho mẹ hài lòng. Đó là việc em dẫn một bà cụ qua đường lúc đường đang đông người lại qua và trời nắng chang chang.

Xem thêm:  Cảm nghĩ của em về truyện ngụ ngôn Treo biển

Hôm đó em với mẹ đi siêu thị về, mẹ xách rất nhiều đồ. Em phụ mẹ xách một túi rau và hai cái bánh mỳ. Em đội một cái mũ rộng vành để che năng, còn mẹ đội một cái nón có màu vàng như nắng. Lúc mẹ và em đi đến ngã tư đường thì thấy một bà cụ tay xách một túi đồ nặng, mắt nheo lại, nhìn dòng người qua lại. Hình như bà cụ đang muốn đi sang bên kia đường nhưng chưa đến đèn đỏ. Bà chừng 80 tuổi, vì mái tóc của bà bạc phơ hết rồi, em nghĩ không biết con cái của cụ đâu rồi mà lại để cụ đi một mình ngoài đường như vậy.

Em nói với mẹ và muốn chạy lại dìu bà cụ qua đường. Mẹ nhìn em cười và xoa đầu bảo em ngoan và biết giúp đỡ người khác. Mẹ đỡ lấy túi đồ trên tay em và bảo em dìu bà qua đường cẩn thận. Em chạy ù lại phía bà và nói:

– Bà ơi cháu dìu bà qua đường nhé

Mắt bà chợt sáng lên, mỉm cười với em:

– Cháu ngoan quá, bà cảm ơn cháu nhé

Lúc đó em nắm lấy tay bà, bàn tay thô ráp, xạm đên như tay bà ngoại của em. Em dìu bà đi cẩn thận khi có đèn đỏ dừng lại. Khi qua đến bên kia đường bà hỏi tên tuổi, em hoc trường nào. Bà khen em ngoan, là người tốt biết giúp đỡ người khác. Bà cho em hai quả lê rất to, có màu vàng dịu. Bà cảm ơn rồi từ biệt em ở đó. Từ lúc nãy tới giờ mẹ vẫn đứng từ phía xa và nhìn em.

Hôm đó về nhà mẹ khoe với bố, mẹ mua cho em hai cây kem chanh bạc hà mát lịm. Em vui vì đã làm được một việc tốt như vậy. Em sẽ cố gắng phát huy hơn nữa.

Kể một việc tốt mà em đã làm – Bài làm 3

Hôm qua, em đã làm được một việc tốt, đó là giúp một cụ già sang đường ở một nơi mà xe cộ đi lại rất đông. Việc làm đó tuy rất nhỏ nhưng làm em cảm thấy rất vui vì mình đã giúp đỡ được người khác giống như những bài mà cô giảng về đạo đức ở trên lớp.

Ở trên lớp, cô giáo hay kể về những gương người tốt việc tốt cho chúng em nghe, và nhắc nhở phải cố gắng học tập theo những tấm gương đó. Và cho chúng em một bài tập về nhà là hãy sưu tầm gương người tốt, việc tốt. Em cảm thấy rất khâm phục nhiều bạn dù nhỏ tuổi nhưng đã có những hành động thật cao cả. Em tự hứa với lòng mình là phải học tập theo.

Thế rồi, hôm qua trong lúc đi học về, mẹ em đèo em ghé vào một hàng tạp hóa để mua một số đồ dùng. Trong khi mẹ mua hàng, em để ý thấy một bà cụ cũng khá già đứng ở đường bên này và hình như cụ đang muốn sang đường. Nhớ đến lời cô giáo dặn và những tấm gương sáng mà cô kể em liền xin phép mẹ để đưa cụ sang đường.

Xem thêm:  Phát biểu cảm nghĩ của em về bài Cây tre Việt Nam của nhà văn Thép Mới

Em chạy ra và hỏi: “Cụ muốn sang đường phải không ạ”, cụ gật đầu và nói: “Cụ định sang đường mà đường đông quá”. Nghe vậy em liền một tay nắm tay cụ, một tay giơ cao để làm dấu hiệu xin đường. Em cảm giác như cụ nắm chặt lấy tay mình và run run, chắc là cụ rất sợ. Đưa cụ sang đến bên kia đường cụ cảm ơn em và chúc em học tập tốt, em liền trả lời: “Không có gì đâu ạ” và chào cụ, em quay trở lại chỗ mẹ và cảm thấy rất vui.

Mẹ cũng khen em về việc làm đó, mẹ bảo nhỏ mà đã biết giúp đỡ người khác như vậy là rất tốt, về nhà em sẽ kể với bố và bà, chắc bố và bà cũng sẽ khen em giống như mẹ. Mai khi đến lớp, em sẽ kể cho các bạn nghe về việc làm của mình, vậy là bài tập về nhà mà cô giáo giao em đã hoàn thành xong mà không phải đi tìm ở đâu cả mà là của chính bản thân mình.

Cô giáo em hay dặn: “Tuổi nhỏ làm việc nhỏ”, các bạn hãy làm thật nhiều việc tốt, dù là những việc rất nhỏ nhưng cũng rất đáng khen.

Kể một việc tốt mà em đã làm khiến bố mẹ vui lòng – Bài làm 4

Trong cuộc sống của chúng ta có bao điều tốt mà ta chứ biết đến. Là một học sinh em thật sự khâm phục các chú cảnh sát giao thông. Trong một lần tình cờ em đã được chứng kiến những việc tốt mà các chú đã làm. 

Hôm ấy như mọi ngày em cùng bạn cắp sách tới trường. Hai đứa đang nói chuyện vui vẻ thì bỗng gặp một bà cụ già đang đứng ở vỉa hè có vẻ mặt đang rất lo sợ. Em có dừng lại hỏi bà làm sao và có cần gì giúp không thì mới biết bà bị câm. Bà dùng tay chân da hiệu nhưng em không thể nhận được ra điều gì. Bỗng từ đâu có hai chú cảnh sát giao thông đi qua rồi dừng lại hỏi em có chuyện gì. Em bảo hình như bà bị lạc chú ạ. Chù nhìn cụ rồi hỏi “cụ bị lạc đường sao?” bà  cụ gật gật. Chú bảo hai cháu đi học đi kẻo muộn còn việc bà cụ để chú giải quyết, chú sẽ đưa cụ về đồn và thông báo tìm người thân giúp cụ. Em và bạn chào cụ và chú rồi vội đi ngay. Trong lòng thầm nghĩ cuộc sống còn rất nhiều người tốt, chỉ là bản thân ta không để ý đến xung quanh thôi.

Mong sao chú cảnh sát giao thông sẽ tìm được người thân giúp bà. Để bà được đoàn tụ cùng gia đình.

Kể lại một việc tốt khiến bố mẹ vui lòng – Bài làm 5

Thầy cô giáo luôn dạy em rằng muốn trở thành một người con ngoan trò giỏi phai tuân theo 5 điều Bác Hồ dạy. May mắn thay vào tháng trước em có cơ hội được thể hiện điều ấy. Em đã nhặt được của rơi và đem trả lại người đánh mất

Chiều hôm ấy như mọi ngày em đi bộ từ trường về nhà. Trên đường đi em bỗng thấy một chiếc ví màu đen rơi dưới gốc cây. Tò mò em tiến lại nhặt lên xem thì thấy trong đó có khá nhiều tiền. Chắc chủ nhậ của nó đã vô tình đánh rơi trong lúc đứng cạnh gốc cây này. Chẳng biết người đó có hay rằng mình bị mất nhiều tiền như vậy? Nếu phát hiện ra thì biết đằng nào mà tìm cơ chứ? Em đảo mắt nhìn xung quanh xem liệu có ai có thể là chủ nhân của chiếc ví? Nhưng em chỉ thấy những bóng người vội vã hối hả trong giơ tan tầm, chẳng ai có vẻ gì là người mất đồ cả.

Xem thêm:  Nghị luận xã hội về đức tính khiêm tốn - Văn mẫu lớp 9

Trong thoáng em nghĩ hay là mang ví về nhà? Nếu thế thì người ta cũng biết đâu mà tìm? Số tiền này có thể mua được truyện tranh và đồ chơi mà em muốn. . Nhưng em vội nhớ tới những điều thầy cô dặn mà gạt bỏ ngay ý nghi xấu xa đó đ. Số tiền trong ví đối với người mất có lẽ rất lớn. Hơn nữa nếu tìm lại được chắc người đó mừng lắm. Mà mình lại làm được một điều tốt.  bố mẹ cũng dặn rằng đừng bao giờ tham lam những thứ không thuộc về mình.

Đúng! Mình sẽ đem số tiền này trả về chủ nhân của nó. Nhưng biết tìm ai mà trả đây? Bỗng chốc trong đầu em hiện ra hình ảnh chú trực ban ở công an phường mà em thường lễ phép chào mỗi lần đi học về. Nghĩ bũng, em chạy ngay đến đó nhờ chú giúp đỡ. Đến nơi thấy chú chuẩn bị tan làm, may thay mà vẫn kịp

Thấy em hớt hải chạy đến, chú hỏi:

– Cô bé có chuyện gì mà hối hả thế? Muộn rồi sao chưa về nhà?

– Chú ơi cháu vừa nhặt được cái ví này của ai đánh rơi mà không biết tìm ai trả

Chú mỉm cười khen em thực thà và mở ví ra kiểm tra. Trong đó có một số giấy tờ khá quan trọng như bằng lái xe, thẻ ngân hàng,.. cùng tiền mặt.

– Cháu đúng là cô bé ngoan,  không tham lam xấu bụng. Cháu ghi tên và trường lớp vào biên bản nhé

Sau đó em chào chú và đi về nhà, lòng tràn ngập niềm vui. Em hồ hởi khoe bố mẹ về viêc mình vừa làm và cũng được lời khen ngợi của bố mẹ. mấy hôm sau, cô giáo biết được việc ấy nên đã tuyên dương em trước lớp. Cô dặn các bạn lấy em làm gương về con ngoan trò giỏi- cháu ngoan Bác Hồ

Em thấy rất vui vì mình đã làm được một viêc tuy nhỏ nhưng khi nhận được những lời khen ngợi từ mọi người, em thấy vô cùng tự hào

Từ khóa từ Google

Like bài viết để ủng hộ tác giả

Bình luận bài viết

Bài viết liên quan

DMCA.com Protection Status